07/09/2026
GỬI NHỮNG DU HỌC SINH ĐÃ ĂN MỪNG NGÀY 2/9
Các bạn gọi đó là yêu nước.
Vậy hãy tự hỏi:
YÊU NƯỚC LÀ GÌ?
Yêu nước không phải một cuộc vui. Không phải khoác cờ, hô vang rồi nghĩ rằng mình đã làm tròn bổn phận với quê hương.
Việt Nam không phải một trận bóng đá.
Dân tộc không phải một sân vận động.
Lịch sử không phải một bảng tỷ số.
Sau những ngày lịch sử là máu, nước mắt, tù đày, chia lìa, những con thuyền vượt biển và những gia đình không bao giờ còn nguyên vẹn.
Vì vậy, khi các bạn đem những biểu tượng của ngày 2/9, 30/4 .. vào giữa một cộng đồng người Việt tị nạn và cố tình khơi lại những vết thương ấy, hãy tự hỏi:
Đó là yêu nước — hay là khiêu khích chính những người đã mở cửa cho bạn?
Các bạn đến Úc để học và xây dựng tương lai. Nhưng các bạn không đến một nơi không có lịch sử.
Cộng đồng Việt Nam đã được dựng xây bằng hơn nửa thế kỷ mồ hôi, nước mắt và hy sinh — từ trước khi nhiều người trong các bạn chào đời, thậm chí trước cả khi cha mẹ các bạn được sinh ra.
Tô phở các bạn ăn.
Ổ bánh mì các bạn mua.
Công việc các bạn làm.
Căn phòng các bạn thuê.
Ngôi Chùa các bạn đến.
Nhà Thờ các bạn cầu nguyện.
Tết, Trung Thu, hội hè các bạn tham dự.
Tình bạn và tiếng Việt các bạn tìm thấy khi xa quê.
Tất cả đều có dấu tay của những người đi trước.
Họ đến đây với hai bàn tay gần như trắng.
Họ lao động. Dành dụm. Mở cửa hàng. Xây dựng doanh nghiệp. Mua nhà. Dựng Chùa. Xây Nhà Thờ. Thành lập hội đoàn. Góp từng đồng, từng viên gạch để tạo nên một cộng đồng mà hôm nay các bạn đang bước vào.
Và khi một Cô Chú hỏi:
“Con khỏe không?”
“Con Ăn gì chưa?”
“Con học tới đâu rồi?”
“Con có việc làm chưa?”
Đừng xem đó chỉ là những câu xã giao.
Những người ấy có lịch sử.
Có người mất cha mẹ. Có người mất chồng con. Có người từng bị tù. Có người bỏ lại nhà cửa, quê hương. Có người vượt biển. Có người sống trong trại tị nạn. Có người đã nhìn người thân ra đi mà không bao giờ trở lại.
Họ đã trả một cái giá mà thế hệ các bạn may mắn chưa từng phải trả.
Các bạn không cần mang cùng ký ức.
Không cần cùng quan điểm.
Nhưng phải biết TÔN TRỌNG.
Đừng nhận sự tử tế của họ hôm nay rồi ngày mai cố tình chạm vào vết thương họ đã mang suốt một đời.
Đó không phải bản lĩnh.
Đó không phải yêu nước.
Nếu yêu Việt Nam, hãy nhìn vào Việt Nam bằng đôi mắt mở.
Tượng đài lung linh.
Quảng trường hoành tráng.
Cơ sở Đảng nguy nga.
Khẩu hiệu rực đỏ.
Nhưng bệnh viện của dân thì sao?
Trường học của trẻ?
Đời sống người lao động?
Người già? Người nghèo?
Một quốc gia không vĩ đại vì tượng đài cao.
Một quốc gia vĩ đại khi người dân được sống có phẩm giá.
Nếu các bạn đủ mạnh mẽ để hô vang lòng yêu nước trên đất Úc, hãy đủ mạnh mẽ hỏi:
Hoàng Sa thì sao?
Trường Sa thì sao?
Biển Đông thì sao?
Sức ép và ảnh hưởng của Trung Quốc thì sao?
Tham nhũng thì sao?
Môi trường thì sao?
Những tiếng nói bất đồng ôn hòa thì sao?
Những tù nhân lương tâm thì sao?
Tổ tiên chúng ta đã chống sự xâm lấn và đồng hóa từ phương Bắc qua bao thế hệ để giữ lại hai chữ VIỆT NAM.
Máu của tiền nhân không đổ xuống để chúng ta hôm nay chỉ biết hô khẩu hiệu.
Yêu Việt Nam thì hãy bảo vệ Việt Nam.
Bảo vệ dân.
Bảo vệ đất.
Bảo vệ chủ quyền.
Bảo vệ tương lai.
Một chính quyền không phải Việt Nam.
Một đảng chính trị không phải Việt Nam.
Việt Nam là dân tộc Việt Nam.
Các bạn đang sử dụng quyền tự do trên đất Úc để thể hiện quan điểm chính trị.
Hãy hiểu giá trị của chính quyền tự do ấy:
Tự do không chỉ là quyền được nói.
Tự do còn là trách nhiệm đối với điều mình nói và việc mình làm.
Đừng để bất kỳ ai tập hợp, vận động, kích động các bạn rồi bước đi.
Bởi cuộc vui kết thúc, các bạn vẫn ở lại.
Vẫn trở về khu phố Việt. Cộng Đồng Việt
Vẫn tìm việc.
Vẫn cần mái nhà.
Vẫn đến Chùa, Nhà Thờ.
Vẫn dự Tết, Trung Thu.
Vẫn tìm tình bạn và tiếng Việt giữa quê người.
Đừng tự tay đốt cây cầu mà ngày mai chính mình còn phải bước qua.
Chúng tôi không yêu cầu các bạn phải mang cùng một ký ức.
Không yêu cầu các bạn phải có cùng quan điểm
Không yêu cầu các bạn phải đứng dưới cùng một lá cờ.
Nhưng chúng tôi yêu cầu sự TÔN TRỌNG.
Tôn trọng những người đã đến trước.
Tôn trọng lịch sử của người tị nạn.
Tôn trọng những người đã dựng xây cộng đồng mà hôm nay các bạn đang hưởng.
Và đừng nhầm lẫn:
Tự do không phải là giấy phép để cố tình làm tổn thương người khác.
Các bạn là du học sinh.
Hãy để hai chữ ấy có giá trị.
Đừng chỉ học để lấy bằng.
Hãy học để biết suy nghĩ.
Học để kiểm chứng sự thật.
Học để hiểu dân chủ.
Học để biết đặt câu hỏi.
Học để bất đồng mà vẫn giữ nhân cách.
Và hãy hiểu:
Yêu nước không phải là tuyệt đối trung thành với một chính quyền, hay một đảng chính trị.
Việt Nam không cần thêm một thế hệ chỉ biết hô “Việt Nam vĩ đại.”
Việt Nam cần một thế hệ đủ sức, làm cho Việt Nam thực sự vĩ đại — bằng tri' thức, khoa học, đạo đức, minh bạch, thượng tôn pháp luật, lòng nhân ái và sự can đảm.
Ngày 2/9 đã qua.
Tương lai của các bạn thì chưa.
Đừng dùng vài giờ náo nhiệt, để đánh đổi sự tôn trọng của một cộng đồng, được xây dựng bằng cả cuộc đời của những người đi trước.
Nếu thật sự yêu nước, hãy chứng minh bằng điều khó hơn:
Bạn đã làm gì cho dân?
Bạn đã bảo vệ gì cho đất nước?
Bạn đã học được gì để xây dựng quê hương?
Và trước những điều sai, bạn có đủ can đảm lên tiếng để sửa hay không?
Yêu nước không phải làm đau một người Việt khác, để chứng minh mình yêu Việt Nam hơn họ.
Yêu nước sâu hơn một lá cờ.
Sâu hơn một ngày lễ.
Sâu hơn một khẩu hiệu.
Yêu nước là mang trong mình trách nhiệm với dân tộc, lòng biết ơn tổ tiên đã dựng nước và giữ nước, và bổn phận với những thế hệ chưa ra đời.
Các bạn được đi xa để học.
Hãy học cho xứng đáng.
Hãy sống cho có trách nhiệm.
Hãy nhìn lịch sử cho đủ sâu.
Và hãy trở thành thế hệ xây dựng — đừng trở thành thế hệ bị sử dụng.
Để một ngày chúng ta có thể tự hào, không phải vì một cuộc ăn mừng,
Mà vì người dân Việt Nam được sống trong một Việt Nam mạnh, nhân bản, tự do, công bằng và có phẩm giá.
ĐÓ MỚI LÀ YÊU NƯỚC.
ĐÓ MỚI LÀ ĐIỀU XỨNG ĐÁNG ĐỂ ĂN MỪNG.
Kiều Oanh Đỗ
Chủ Tịch
Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu – Tiểu Bang Queensland