CHÓ MÈO lược truyện - D&C

CHÓ MÈO lược truyện - D&C The story of life

16/12/2012

Hồi VII: ....

Trước khi ra khỏi ổ rơm, chó quay lại nhìn lại mèo thấy mèo điềm đạm gần như xưa, chó liền hỏi:
- Sang tháng nhà có dỗ ... mày biết không??

-............??

- Ông chủ nói giết lợn đãi khách....'

-.......... chuyện bình thường mà.....- Mèo trả lời buâng quơ...

- Nhưng bà chủ nói ''Giết Chó'' đãi khách.........

- Không thể được...... mày được ông chủ cưng vậy..... mẹ mày còn cứu cả ông bà chủ khỏi chết cháy........

- ...... Vậy theo mày họ sẽ giết CHÓ hay LỢN....?

- Mày là chó , mày là bạn tao... tao ko muốn mày chết......... theo tao nghĩ chắc chắn sẽ giết Lợn......

- MÀY NGHĨ NHƯ CHÓ....... ak ak ak

Cho nhe bộ răng trắng bóc và cười hạnh phúc, không phải vì nó chơi khăm Mèo trong câu chuyện , mà vì nó khiến Mèo đã thừa nhận tình cảm của Mèo với Chó vẫn như xưa, nó sợ tình cảm của hai đứa bị sứt mẻ sau vụ ngửi cứt của Meo :))

16/12/2012

Hồi VI: Đồ chó (Trịnh Thắng 15.12.12)



Đồ chó!

Đồ chó chết!
Đồ chó má!

Giống người thật độc địa!

Thật độc địa!


Vừa mở mắt, chó đã lẩm bẩm, rủa ráy giống người.
Rồi nó tự rủa:
- Đúng là kiếp chó. Sao chỉ là đồ chó mà không phải đồ mèo.
- Sao lại như vậy!
Hai tay ôm đầu, chó lao thẳng vào ổ rơm mèo đang nằm, miệng lụng bụng bắt đền:
- Tao bắt đền mày. Tao tốt với ông bà chủ. Tao tốt cả với mày. Tao thèm cứt mày nhỏ dãi mà không dám ăn vì sợ mang tiếng ăn cả cứt bạn. Tao có tội tình gì mà ai cũng mở mồm là chửi. Cái gì xấu nhất trên đời, ai xấu nhất trên đời cũng bị coi là đồ chó. Nghĩa là sao! Sao không phải là đồ mèo!

Mèo lặng thinh, ném mắt vào hư vô, nghĩ bụng: “Đúng là đồ chó!”
Sau liều than hoa, mèo trầm lắng đến thế là cùng.
Chó nổi đóa lên:
- Mày vẫn còn điên à! Sao không mở mồm!
- Đúng là đồ chó! - Mèo vẫn thinh lặng cùng ý nghĩ như bắt rễ vào đầu nó.
Chó càng cáu:
- Điên à. Nói gì đi.
Mèo vẫn ném mắt vào hư vô.
Chó lao vào cào cấu lông mèo, giọng gằn rít: Nói đi. Nói gì đi.
Mèo cú tiết:
- Đồ chó! Để tao yên!
Chó bừng tỉnh, hai tay buông đầu, đuôi cong lên, thanh thản ị một bãi trước khi rời ổ rơm.

Trịnh Thắng Dec15 2012

11/12/2012

Hồi V : Chữa bệnh cho Mèo - William Nguyen (11.12.12)

Trong thực tế Chó đứng nhìn Mèo sửng sốt, nó đã theo dõi Mèo từ khi Mèo trèo lên thành giường của ông bà chủ , và nó thấy Mèo ngã xuống rất là mất bình thường. Nó chạy đến khi Mèo gọi và nhìn theo những gì Mèo nói, nhưng thực tế nó không thấy bướm , cũng chẳng thấy chim như mèo nói, nó chỉ thấy ông bà chủ đang nằm ngủ tênh hênh ra.
- Mày bị điên rồi ah……
Mèo tưng hửng khi Chó không hùa theo những gì nó thấy…., Chó tiếp:
- Tao thấy mày Thân bệnh Tâm loạn rồi…… ,

Nói rồi Chó kéo tai mèo sềnh sệch về phía tấm gương ở của ra vào, trong gương hiện ta một con mèo lông xơ xác, tai cụp tai xòa, đầu vẫn bị méo vì vụ ăn đòn của bà chủ..

- Mày thấy chưa, bạn Mèo mướp của tao đâu rồi…… mầy chuẩn bị thành Mèo Hoang rùi, không thì cũng bị thịt, hồi tỉnh lại đi mày, quay đầu lại đi , đừng ăn đồ sống, đồ tạp, đồ dơ bẩn nữa…………. tao vẫn coi mày là bạn nên mới nói vậy, mày buồn tao cũng phải nói……..

Những lời nói của Chó như soắn vào óc Mèo, nhưng thực tế qua những lời Chó nó mới mường tượng đến cách sống gần đây của nó, hay ăn cắp ăn trộm, ăn tanh tưởi ăn tạp, nó sống ích kỷ, thu gọn mình trên gác bếp…. từ khi đó nó thấy nó cũng thay đổi hẳn: Móng dài ra, lông xù hơn, mắt như mất thần, nhất là tiếng của nó không meo meo đáng yêu như xưa mà cứ gừ…..g rừ……..g r ừ…….

Nó thấy như trong nó phân rõ ràng thành 2 phần : Thiện và Ác……. Và lúc này giường như phần Ác đang hoành hành………

- Bây giờ tao phải làm sao bây giờ………

- Muốn cứu mày cũng không khó, nhưng bạn phải theo lời tao chỉ bảo………. Chó liếc mèo xem điệu bộ ra sao……. Bệnh của mày gồm hai phần Thân Bệnh và Tâm bệnh……. Hãy lo vụ Thân bệnh trước đi… hãy tẩy sạch chất uế tạp trong người mày đi.

- Bên ngoài thì tao có thấy tắm sạch sẽ, con bên trong thì sao , tao thấy bụng lúc nào cũng trướng lên và ợ ra rất là hôi thối

‘’ Uống than hoa là khỏi’’ Chó buôn một câu và ngao ngán nhìn mèo và lững thững đi về ổ mình ngủ……

Sáng hôm sau , ngay sau khi tỉnh giấc, Chó liền đến chỗ Mèo xem tình hình bệnh tình của Mèo ra sao, Chó nghĩ chắc hôm qua Mèo đi uống Than Hoa – trong đó có chất than hoạt tính sẽ làm cho Mèo tẩy được chất uế tạp trong bụng ( Cái này Chó trộm nghe được khi ông chủ đọc sách thuốc cho bà chủ nghe, không biết có tác dụng không , nhưng lúc này chắc là cần cho Mèo nên Chó đem ra áp dụng),

Chó buồn ra mặt thì thấy Mèo nằm co ro trong ổ rơm dưới bếp luôn miệng lẩm bẩm :’’ Uống than hoa là khỏi’’ như đọc thần chú.

- Thấy sao rồi Mèo,
- Vẫn thế, tao đọc ngàn lần câu thần chú mày nói rồi, mà đâu có thấy biến chuyển gì đâu..
- Mày bị điên đến nỗi thế rồi hả mèo, Chó liền chạy ra góc sân tha một miếng củi gỗ vào đưa cho Mèo, than hoa từ cái này nè… Chó lắc đầu bỏ đi..

Đến chiều nó xuống bếp thăm mèo, thấy lúc này mèo đang hung hãn giằng xé và gặm nát khúc củi mà lúc sang Chó đưa cho…..

- Trời ơi là trời, mèo ơi là mèo ………….. Chó lúc này mới biết là Mèo ngu đến độ như vậy, không biết do đang bị tâm loạn đẫn đến như vậy hay ngu thật ……

Chó liền bới đống tro trong bếp tìm được mấy miếng than hoa vẫn chưa cháy hết,

Mèo nhìn thấy mấy cục than đó nó lại liên tưởng đến đống cứt Chó mà nó lấy trong vườn để gài bẫy Chó, nó nghĩ Chó đang trả thù mình. (Nhưng thực tế đến lúc này Chó ngây thơ vẫn không biết tại sao cứt của nó lại giải khắp nhà, trong khi đó mỗi lần ỉa là nó lại chạy ra góc vườn, chỗ quen thuộc từ thủa nhỏ mỗi lần muốn ị là ông chủ dẫn nó ra đó)

Chó không mảy may để ý đến thái độ của Mèo, Chó tha mấy cục than hoa ra tận gov góc sân gạch, nơi vẫn còn đọng nước sau cơn mưa buổi sáng, Chó miệt mài, lấy hai chân trước và hàm răng của nó ghi chặt cục than hoa mài lấy mài để …. Chó không để ý đến người nó đã ướt đẫm và đen xì vì vũng nước lẫn than hoa… Chó miệt mài , trong đầu nó chỉ nghĩ là đang làm thuốc cứu bạn nó……… Sau khi mài xong, cho chạy vào bếp ngoạn cổ Mèo tha ra vùng nước thạn hoa, lúc này người Mèo đã mềm nhũn, chắc các đồ ăn trong bụng Mèo không tiêu hóa được , đăng bốc mùi và tạo thành chất độc hành hạ Mèo., Mắt của mèo không còn mở nổi nữa….

- Hãy cố gắng uống hết vụng nước này đi ….. Nếu bạn muốn sống… Mèo ơi….- Chó thì thầm vào tai Mèo

Chó ấn đầu mèo xuống cho Mèo uống nước than hoa, cho dù đôi ba lần Mèo bị xặc nhưng Chó vẫn cho Mèo uống với hi vọng Mèo sẽ nôn hoặc đẩy được những thứ trong bụng ra…..

Tối đó, Chó thật là vui và buồn cười khi nó chạy xuống bếp thăm Mèo, thấy Mèo vẫn ngủ li bì, nhưng bên cạnh Mèo đầy cứt là cứt, cứt không nhão nhoét và tanh hôi tởm lợm như trước nữa, mà nó vón cục và đen xì vì than hoa…………… )

10/12/2012

Hồi IV: Mèo nổi điên -Trịnh Thắng (Dec 3 2012)

Sau đợt bị tát vẹt đầu, mèo tâng hẫng nội tâm. Góc nhìn của nó với mọi vật đều đổi khác: Đặc biệt – Ngớ ngẩn – Điên… Mà chẳng từ nào có thể miêu tả đúng cho cảm nhận của nó.

Chẳng thể hiểu nổi điều gì đang đùa giỡn, nó bặt lưỡi tự sự, ghi chép vào tiềm thức những gì thấy được trong những ngày qua.

Mọi thứ trong mắt nó là sự trộn lẫn nạc mỡ tới mức phát phiền. Đã có lúc nó định bụng lấy móng chọc mù đôi mắt để trốn tránh sự lẫn lộn ấy. Nhưng cứ lúc nó vừa định chọc thì hình ảnh nạc mỡ lại nhảy vào đầu, ngồn ngộn chồng chất, che phủ cả ý nghĩ rồ dại.

Vậy là nó hiểu ấy là cái “duyên trời” khiến nó phải làm công việc nhìn, cảm, và ghi nhận (chắc là chưa được phép nói với ai).

Đêm nọ đói, nó rình chuột. Một con chuột xuất hiện - bé và dúm dó như chiếc kẹo lép. Mèo nhìn thấy trong đó cả một con sư tử đang nhe ranh, xù lông. Nó chùn lại, bụng bảo dạ “Thôi. Nghỉ cho an!”

Nó lại rình gà đẻ hòng kiếm chác được gì chui ra từ lỗ đít gà. Một quả trứng trắng ngần, nóng hổi thập thò, rớt ra – ngay trong tầm với của nó. Nhưng nó thấy trong quả trứng ấy toàn cứt đen xì và thối um. Thất vọng, nó tự nhủ: “Thôi. Cái đó dành cho chó”.

Nó mò vào chuồng lợn, hòng ngó thấy cái gì động đậy trong đám gọng muống còn xót lại, bắt lấy ăn liền cho đỡ đói. Mãi, đám gọng muống vẫn nằm trơ. Tiếng phì phèo của lợn càng làm bụng nó cồn cào. Nó bỏ cuộc.

Nhớ ông bà chủ - Đúng lúc họ đang ngủ say – Mèo mon men vào kệ giường nhìn bà chủ từ đầu đến chân. Tự dưng nó giật bắn mình, nửa mừng – nửa run. Nó thấy giữa bụng bà, mà chính xác là dưới rốn, một con bướm hoa kếch xù đang động đậy đôi cánh.

Tiềm thức nó trỗi dậy thông điệp thưở nào: “Ôi. Món khoái khẩu đây rồi.”

Nó định bụng lao vào đánh chén. Nhưng chưa kịp ra tay, nó gặp những con chim – mà chắc là chim sẻ. Một con, hai con, ba con, nhiều lắm. Lũ chim xếp thành vòng tròn nhìn con bướm đang chấp chới đôi cánh.

Tiềm thức nó lại trỗi dậy: “Ôi. Thật là ông trời giúp mình rồi. Từ rầy tha hồ đánh chén.”

Không kịp nghĩ gì thêm, nó tung mình, nhắm giữa lòng bà chủ mà lao tới.

Khi thân mình mảnh dẻ và tiêu điều của nó đang lơ lửng trên không thì một con chim to đùng từ lòng ông chủ cất đầu gáy lia lịa. Xung quanh con chim là cả một lũ bướm kích cỡ đủ kiểu – xếp hàng ngang dọc – bay ngược bay xuôi.

Mèo chóng mặt rơi bụp xuống nền nhà. Bọt mép sùi ra cùng nước mật vàng đói.

“Mình bị điên thật rồi!”. Nó nghĩ vậy rồi tìm trong tâm thức xem ai có thể giúp nó hóa giải cái điên rồ ấy.

“Chó chứ còn ai vào đây nữa”. Nghe như có ai giục giã làm vậy. Nó đánh liều bắt chuyện với chó, những mong kiếm tìm lời giải:

“Này chó. Tớ có cái đặc biệt cho cậu xem đây!” – Mèo gợi chuyện.
“Gì vậy. Nói mau xem!” – Chó xốt xắng.

Mèo suỵt một tiếng như để tạo thêm sự huyền bí, rồi dẫn chó ra kệ giường. Nó nói khẽ vào tai chó:

“Cậu nhìn xem trong bụng ông bà chủ có gì. Nhớ là nhìn thật kỹ nhé. Nhìn đi rồi tớ nói cho mà biết.

Chó nhắm mắt tĩnh tâm, điều chỉnh nhịp thở cho thật đều rồi mới lại mở mắt ra. Nó đặt hết tâm trí nhìn vào nơi mèo chỉ dẫn.

Độ mấy phút, chó vẫn nhìn. Mèo sốt ruột gặng hỏi:

“Thấy gì không?”

Chó vẫn lặng thinh, mắt vẫn chăm chú nhìn.

“Thấy gì không?” Mèo lại gặng hỏi.

Cuối cùng, chó đành trả lời:

“Tớ thấy toàn cứt.”

Nước rãi chó chảy ròng…

Trịnh Thắng (Dec 7. 2012)mail

10/12/2012

Bốp.... Oẳng Oẳng......
Bà chủ quay lại thẳng chân đá vào Chú đăng hớn hở đi sau đít mình, Chó ăn cú đá bất ngờ lăn trên sân như quả bóng :
’’ Đồ chó chết... mày ỉa đâu không ỉa mà.. ỉa vào giầy của bà ah.... lại còn vương vãi lung tung nữa.....’’
Ông chủ trong nhà lao ra : ’’ Bà làm sau vậy.... bà định giết chết nó ah ....... Không có mẹ con nó thì tôi mới bà cũng ra ma rồi .....’’
Ông chủ vừa nói vừa lao về phía Chó suýt xoa và sờ nắm khắp người của Chó , ông quan tâm đến nó như quan tâm đến đứa con nít vậy..................................
Nhưng lời nói và hành động của ông chủ gợi lại những hình ảnh mơ hồ về mẹ Chó và những người anh em trong đàn chó cùng lứa với nó, những hình ảnh đó chỉ còn động lại trong tâm trí của Chó rất là mong mang như làn sương sớm mai, nó không có một chút gì là đáng ghi nhớ cả, Chó thả mình lướt qua làn sương sớm đó cảm giác thật là êm ái và bình yên, nhưng đột nhiên cuối làn sương đó lại là một khối mù sương dầy đặc, Chó bị cuốn vào khối sương mù dầy đặc đó, trong đó lúc này không còn phải là sương sớm nữa mà là khói của một đám cháy nó thấy toàn bộ các anh chị trong đàn của nó vẫn còn đây, từng gương mặt quen thuộc: Chị Cún Hoa có đốm trên người, Anh Cún vằn có sọc đen vàng , Anh Đốm có 4 mắt... nhưng nó không thấy mẹ nó đâu cả...... tất cả đàn đều cuống quý quay quanh cái ổ rơm vì xung quang khói dầy đặc và hình như cũng gần cháy đến nơi rồi..... Trái lại với sự hốt hoảng của cả đàn, Chó không sợ và rất là bình tĩnh, nó nhìn em xung quanh xem lửa đến từ chỗ nào, và đang cháy chỗ nào..... , sau khi quan sát nó thấy có 1 góc khói loãng nhất, trong đầu nó hiện ra ý nghĩ rất nhanh là có thể chỗ đó lửa chưa cháy tới hoặc cháy ít, nó liền sủa vang lên , cả đàn đang láo loạn lên nhưng khi nghe tiếng sủa của Chó liên im lặng nhìn theo, lúc nó không hiểu tại sau lúc đó tiếng sủa có nó có hiệu lực như vậy , hay là do anh chị nó ngạc nhiên vì nó là con chó út trong đàn luôn giặt dẹo hầu như không bao giờ lên tiếng,luôn im lặng, nhưng trong lúc nguy cấp như thế này tiếng sủa lại oai phong như vậy..... Khi cả đàn chó đã chấn tĩnh và nhìn về phìa mình, nó liền lấy hết sức nhẩy về phía nó đã định hướng và lao qua mép ổ rơm, cái ổ thân thương mà ngày nào cả đàn tập leo mãi mới qua, mỗi mình nó là không leo nổi, phải nhờ mẹ nó ngoạm cổ tha ra ngoài, nhưng sao hôm nay nó cảm thấy có sức mạnh phi thường vậy. Khi nhẩy ra được khỏi ổ nó biết các anh chị nó cũng theo nhau nhẩy ra ngoài, nó đứng ngay khoảng không thoáng thất giữa bếp và định hướng cửa ra, cửa ra đã bị lửa phong tỏa, nó nhìn lên ô cửa số thấy có đường thoát, cái trạn bằng tre để sát cửa sổ, mọi ngày sao nó cao thế, vì hàng ngày ông bà chủ để đồ ăn trên đó, nó cùng các anh chị em nó chỉ ước sao có thể trèo lên cái trạn đó đề lấy đồ ăn, nhưng lúc nào nó không tài nào nghĩ đễn những món đồ ăn để trên cái trạn đó , nó chỉ nhìn và ước lượng những điểm tựa để nó cùng anh chị nó có thể nhảy lên đó và nhãy qua cửa sổ.,.. sau khi ước lượng xong nó sủa vang lên và hất đầu về phía trạn bát và cửa sổ... bắt đầu từ anh Đốm 4 mắt đầu đàn dẫn đầu trước, sau đó đến Cún Vằn.. nhảy lên trạn và phi qua của sổ, khi tiếp đất nó nghe : Bịch, bịch...... Oẳng.......Oẳng..
Chắc là cú tiếp đất không thành công cho lắm vì cửa số cao ấy mà .. Đến lượt chị Cún Hoa thì đã nhẩy lên đến trạn rồi nhưng không dám nhẩy qua của sổ,.... nó thấy vậy liền phi thân lên trên Trạn và dùng hết sức đẩy mạnh chị Cún Hoa qua của sổ... trái lại với hai ông anh khi rơi xuống đất nó nghe thấy âm thanh rơi của Cún Hoa : Áu ....Áu... bịch .. rồi im lăng......
Nó chuẩn bị nhảy thì lửa đã cháy lan hết cửa sổ, bịt kín cái khoảng trống mà anh chị nó vừa nhảy qua, nó nhìn nhanh xuống sàn bếp thì nơi đó khói cũng dày đặc và lửa lan dần lên, nó chưa kịp hiểu gì thì liền thấy một bóng đen lao lên chạn và nó thấy nhói đau nơi cổ, hóa ra là mẹ nó kịp nhảy vào cắn cố nó nhảy xuống sàn bếp, vì lúc này lửa đã bịt lối cửa sổ mất rồi, khi nó chắc chắn là hai mẹ con đã đáp xuống sàn bếp, ngay sau đó nó cảm ra bị một lực văng rất mạnh hất nó bay rất nhanh trong màn khói dầy đặc ra khỏi nhà bếp và đập đầu xuống thềm đá xanh trước cửa bếp...........’’..............................................
Cú đập đầu mạnh quá là nó giậy mình,
Hóa ra qua lời nói của ông chủ và cú đá như trời giáng của bà chủ đã đưa nó về cái thời khắc khó quên đó, cái thời khắc mà nó tưởng như đã chết vì đập đầu quá mạnh xuống nền đá xanh , cộng với bị hít quá nhiều khói trong đám cháy, nó đa mê man hết 2 ngày, trong lúc mê man đó nó mơ hồ nghe thấy cuộc đối thoại của ông bà chủ:’’ Thôi ..nó chết rồi.... ông đem chôn cạnh chỗ mẹ chôn mẹ nó đi.....’’ .......................’’ Chôn là chôn thế nào....... nó vẫn còn thoi thóp mà,..........’’
Đến khi tỉnh hẳn thì nó mới biết là mẹ nó đã chết trong vụ cháy, có thể sau khi dùng hết sức ném nó ra khỏi bếp thì mẹ nó đã không kị nhảy ra và bị cái xà ngang bằng gõ rơi xuống đè ngay người không chạy kịp, may hàng xóm đến cứu lửa nên mẹ nó vẫn được toàn thây, cũng nhờ cháy nên xác mẹ nó được chôn dưới gốc cây mít sau vườn, chứ không thì cũng bị Ông Tâm Rỗ mang về làm thịt rồi......., còn anh chị nó sau này nó mới biết sau khi nhảy ra khỏi cửa sổ, cả đàn nhảy toán loạn và mỗi người một nơi sang hàng xóm, sau khi cháy hàng xóm có mang trả, nhưng ông chủ không muốn nhận lại, ông nói là sau hỏa hoạn con nào chạy vào nhà nào thì có duyên với nhà đó nên mọi người cứ nhận lấy nuôi,..
Ông chủ chỉ nuôi mỗi mình nó, ông gọi nó là Vện vì lông nó vàng và bị cháy nên khi mọc lông mới nó cứ vằn vện nhìn rất ấn tượng ,
Về sau nó cũng biết tại sau ông chủ quý nó như con vì nó được biết chính mẹ nó đã bỏ đàn con để đánh thức ông bà chủ dây thoát khói cái chết gang tấc trong đám cháy và theo ông chủ thì khi cháy mà chó mẹ cứu con nào trước thì con chó đó luôn là con đặc biệt, nó không biết nó có cái gì đặc biệt mà từ khi sinh ra đã thấy chậm chạm, lù khù... và sau vụ cháy bị đập đầu xuống nền đá nó trở lên chập chập, khờ khờ,..... nhiều khi nó không kiềm chế được cảm súc của nó ....
Năm tháng sống một mình với ông bà chủ trôi qua êm đềm, rồi một hôm và chủ đi chợ về , lúc đó nó nằm trêm thềm cửa , lao ra mừng rỡ vẫy đuôi quấn quýt đón bà và vô cùng bất ngờ vì trong cái rổ đi chợ bà úp cái nón lá lên , nó thấy có cái gì đen đen đang cựa quậy ...................

10/12/2012

Hàng xóm xưa nay khen mèo đẹp người tốt nết, lại tao nhã, thâm sâu – đến độ đọc được cả ý nghĩ của người khác. Mèo chẳng bao giờ buột miệng nói ra những ý nghĩ củ chuối hoặc xấu xa của kẻ khác – Vậy nên chả dễ để mất lòng ai.

Hôm nay, đọc được “ý đểu” trong giấc mơ và mưu mô của chó, nó cũng không nói gì, nhưng lại rất muốn làm một cái gì đó cho “môn đăng hậu đối”. Nó khao khát một giấc mơ. Khổ nỗi cả đời chưa từng mơ. Đành ngồi thừ - tư lự…

Đột nhiên, một hành trình tư duy dồn dập dội trong đầu nó.

Thình thịch và chắc nịch

Như tiếng nêm thép đệm xuống nền đất ẩm.



Nó lần mò khắp vườn, góp nhặt rất nhiều cứt chó, rồi phân ra làm ba loại: loại ướt nhề (nom như kẹo mạch nha); loại vừa khô vừa ướt (như quả chuối chín nùng tự lột); lại còn loại cứng và cong như viên sỏi vặn (chắc do chó bị táo bón ị ra).



Chó ngủ say. Ông bà chủ cũng ngủ rất say; má áp vai kề, ngáy rung đình màn. Mèo lặng lẽ đem cứt chó ướt bôi vào mép ông chủ, rồi nhét cả đống ấy vào lòng bàn tay bà chủ - nom bộ đã thấy ướt át và thối um. Mấy cục cứt khô vừa, nó đút vào túi áo khoác của bà. Lại đem mấy cục cứt khô cong tẩm bột gạo nếp, trộn vào hộp kẹo dồi ông bà vẫn lấy ra nhâm với trà mạn. Còn lại bao nhiêu, mèo đem bôi và rải khắp nền nhà, cầu thang, đại loại những chỗ ông bà chủ hay đặt chân tới.



“Ôi chao! Thật là sảng khoái! Lần này thì mày biết mặt. Xem đứa nào bị thịt trước?”

Mèo kịp nghĩ vậy rồi nhếch mép cười ngạo nghễ.

Nhưng nó chưa kịp nhe hết hàm răng để thể hiện nụ cười mãn nguyện thì…

Bốp … vèo…. vèo …. Beeeéet. Đầu mèo bị đập vào bức tường nhà, lẹm mất phân nửa sau cú bạt tai của bà chủ cùng tiếng quát rất phệ:

“Tiên sư mày. Ngồi đó mà cười!”

Trong khi ấy, chó tung tăng chạy ra sân nhặt chiếc giầy rơi vãi của bà chủ đặt vào vị trí của nó. Xong, nó vẫy đuôi mừng quýnh sau đít bà chủ.

10/12/2012

Chó tuy bỏ đi nhưng trong lòng ngổn ngang suy nghĩ, nghĩ về người bạn mình hàng ngày chơi với nhau, dạo này Chó thấy Mèo hơi khác, thần sắc thay đổi, sức khỏe cũng khác và dường như Mèo có giấu Chó chuyện gì....... .
Những suy nghĩ của Chó đang rối bời lẫn lộn cùng mùi phân mèo sống tanh tanh, ngầy ngậy .. làm cho Chó bị lạc thần và đâm vào cột nhà ... làm Chó choáng váng....... Chó vẫn còn có thể nghe được tiếng Mèo hỏi với theo :’’ Ê..ê... Chó..ó ó ... có sao ko ?? ’’
Cho dù sau quả đâm đầu vào cột, Chó thấy xung quang bay vòng vòng rất nhiều ’’SAO’’ nhưng Chó không trả lời Mèo, không phải vì Chó không muốn trả lời ... mà tự nhiên Chó không muốn nói gì trong lúc này.
Sau quả đâm đầu vào cột chưa hoàn hồn, tự nhiên Chó thấy như trời đổ xuống đầu Chó, một Seri cán chổi và tiếng thét của bà chủ: ’’ Cái đồ Chó chết..... dám ăn vụng cá của bà ah..... bà cho mày chết......’’
Cùng tiếng thét của bà chủ, chó còn nghe được tiếng ’’ Mé...o...o’’ của Mèo và tiếng chân của Mèo càng lúc càng xa..... Chó cũng mong Mèo chạy cho nhanh không thì lại bị ăn đòn oan.... Chó không chạy như những lần trước bị ăn đòn, lần này Chó đứng yên chịu đòn và cũng không gầm gừ lại như những lần trước bị đánh..... vừa chịu đòn Chó vừa tự tìm câu trả lời: ’’ Tại sao mình lại bị ăn đòn...?’’
May thay ông chủ chạy ra kịp thời ngăn bà chủ lại :’’ Bà định đánh chết con chó Vện lòi của tôi ah ..’’??
Cho lê thân mình về phía góc nhà nơi mà Chó và Mèo hàng ngày đùa với nhau trên cái ổ rơm gần cửa ra vào... đi ngang qua chiếc gương bầu dục lớn cạnh cửa, Chó đưa ánh mắt mệt mỏi nhìn vào gương .. và chợt cười một mình khi nhìn thấy trên mõm mình ngoài vệt máu rịn ra thì hình như có chút phân mèo dính vào ... và trong chỗ phân mèo sống đó vẫn còn vương mấy cái vẩy cá sống mà Mèo không tiêu hóa nổi.....
Chó lê tấm thân ê ẩm của mình về đến ổ rơm và thiếp đi .... trong giấc ngủ chập chờn.. Chó thấy hình ảnh của mèo phờ phạc, sơ sác của một kẻ ăn tạp và ăn đồ sống.. chứ không béo mượt như trước.......... Hình ảnh của Mèo lại mờ nhạt và chó lại thấy hình ảnh và mấy dòng chữ của cuốn sách thuốc cổ của ông chủ...... cũng vì Mèo mà Chó cố gắng xem trộm sách đó mỗi khi ông chủ mở ra nghiên cứu....... rồi lại hình ảnh..... ông bà chủ phàn nàn với nhau về vụ chó mèo ..ăn vụng và chó có nghe ông chủ nói:’’’’ Bà muốn làm gì con Mèo thì làm, đừng động đến con Chó Vện của tôi , tôi thấy con Mèo đáng nghi lắm, nó cũng có vẻ ốm yếu rồi... thịt đi )’’’ ’’’’ Con nào ăn vụng tôi thịt hết ...’’’’ .......... Rồi đến quyết đình của Chó khi muốn xem phân của Mèo ra sao ......... Tại sao ai cũng nói ’’Giấu như mèo giấu cứt’’... ........ Mọi thứ biến mất khi hình ảnh cán chổi giáng xuống đầu Chó.
Chó giật mình tỉnh dậy, hóa ra Chó đã mê sảng từ lúc bị ăn đòn...... Nhưng chó chợt mỉm cười khi đã nghĩ ra lý do mình bị ăn đòn .. chó ngoan ngoãn đi đến rúc vào chân ông chủ đang ngồi hút thuốc nào và nhìn quanh nhà tìm Mèo và ánh mắt của Chó dừng lại ở khoảng tối trong nóc bếp...
Mèo đứng trên xà ngang bếp , nơi mà bò hóng và bóng tối bao quang nó đủ để Chó không nhìn thấy nhưng Mèo biết, Chó chắc chắn biết Mèo đang ở đó, nơi mà chỉ dành riêng cho Mèo và thật sự an toàn cho mèo.....

10/12/2012

bởi Trịnh Thắng vào 7 tháng 12 2012 lúc 9:48 ·
Chó và mèo chơi với nhau đã mấy mùa mưa, quấn quít bên nhau ngay cả những lúc cơ hàn. Khi nóng chó liếm khắp người mèo, những mong nước bọt sẽ làm mát bạn mèo. Còn mèo thì suốt ngày lấy vuốt xỉa răng cho chó, những mong làm dịu những cơn cọc cằn của chó. Khi lạnh, hai đứa ôm nhau ngủ, lắm khi quên cả rệp cắn.

Rồi một buổi sáng nọ, trời không nóng cũng chẳng mát, chó tự nhiên chạy xộc vào chỗ mèo
nằm, vồn vã hỏi: “Sao chẳng bao giờ tớ thấy cậu đi ỉa nhỉ?”

- Mèo xí hổ: “Của nợ cái anh này. Đi ỉa mà cũng phải nói cho anh biết sao?”

- Chó nài nỉ: “Thôi, chơi thân với nhau thế rồi, mà cậu còn giữ làm gì. Đi ỉa đi cho tớ xem cứt cậu tí”.

- Nể lắm, mèo ra vượn ị một bãi. Chó chau mày, rồi bịt mũi bỏ đi.Cũng từ đó, chẳng ai thấy hai đứa quấn quít nhau nữa.….

Đang không nóng, cũng chẳng lạnh, đánh liều viết đoạn cho vui.
Trịnh Thắng (Dec 3. 2012)

Osoite

Laurankuja 6/Finland
Vantaa
01360

Hälytykset

Tiedä ensimmäisenä ja anna meille oikeus lähettää sinulle sähköpostitse uutisia ja promootioita CHÓ MÈO lược truyện - D&C :ltä. Sähköpostiosoitettasi ei käytetä muihin tarkoituksiin, ja voit perua milloin tahansa.

Ota Yhteyttä Organisaatio

Lähetä viesti CHÓ MÈO lược truyện - D&C :lle:

Jaa

Kategoria