10/12/2012
Bốp.... Oẳng Oẳng......
Bà chủ quay lại thẳng chân đá vào Chú đăng hớn hở đi sau đít mình, Chó ăn cú đá bất ngờ lăn trên sân như quả bóng :
’’ Đồ chó chết... mày ỉa đâu không ỉa mà.. ỉa vào giầy của bà ah.... lại còn vương vãi lung tung nữa.....’’
Ông chủ trong nhà lao ra : ’’ Bà làm sau vậy.... bà định giết chết nó ah ....... Không có mẹ con nó thì tôi mới bà cũng ra ma rồi .....’’
Ông chủ vừa nói vừa lao về phía Chó suýt xoa và sờ nắm khắp người của Chó , ông quan tâm đến nó như quan tâm đến đứa con nít vậy..................................
Nhưng lời nói và hành động của ông chủ gợi lại những hình ảnh mơ hồ về mẹ Chó và những người anh em trong đàn chó cùng lứa với nó, những hình ảnh đó chỉ còn động lại trong tâm trí của Chó rất là mong mang như làn sương sớm mai, nó không có một chút gì là đáng ghi nhớ cả, Chó thả mình lướt qua làn sương sớm đó cảm giác thật là êm ái và bình yên, nhưng đột nhiên cuối làn sương đó lại là một khối mù sương dầy đặc, Chó bị cuốn vào khối sương mù dầy đặc đó, trong đó lúc này không còn phải là sương sớm nữa mà là khói của một đám cháy nó thấy toàn bộ các anh chị trong đàn của nó vẫn còn đây, từng gương mặt quen thuộc: Chị Cún Hoa có đốm trên người, Anh Cún vằn có sọc đen vàng , Anh Đốm có 4 mắt... nhưng nó không thấy mẹ nó đâu cả...... tất cả đàn đều cuống quý quay quanh cái ổ rơm vì xung quang khói dầy đặc và hình như cũng gần cháy đến nơi rồi..... Trái lại với sự hốt hoảng của cả đàn, Chó không sợ và rất là bình tĩnh, nó nhìn em xung quanh xem lửa đến từ chỗ nào, và đang cháy chỗ nào..... , sau khi quan sát nó thấy có 1 góc khói loãng nhất, trong đầu nó hiện ra ý nghĩ rất nhanh là có thể chỗ đó lửa chưa cháy tới hoặc cháy ít, nó liền sủa vang lên , cả đàn đang láo loạn lên nhưng khi nghe tiếng sủa của Chó liên im lặng nhìn theo, lúc nó không hiểu tại sau lúc đó tiếng sủa có nó có hiệu lực như vậy , hay là do anh chị nó ngạc nhiên vì nó là con chó út trong đàn luôn giặt dẹo hầu như không bao giờ lên tiếng,luôn im lặng, nhưng trong lúc nguy cấp như thế này tiếng sủa lại oai phong như vậy..... Khi cả đàn chó đã chấn tĩnh và nhìn về phìa mình, nó liền lấy hết sức nhẩy về phía nó đã định hướng và lao qua mép ổ rơm, cái ổ thân thương mà ngày nào cả đàn tập leo mãi mới qua, mỗi mình nó là không leo nổi, phải nhờ mẹ nó ngoạm cổ tha ra ngoài, nhưng sao hôm nay nó cảm thấy có sức mạnh phi thường vậy. Khi nhẩy ra được khỏi ổ nó biết các anh chị nó cũng theo nhau nhẩy ra ngoài, nó đứng ngay khoảng không thoáng thất giữa bếp và định hướng cửa ra, cửa ra đã bị lửa phong tỏa, nó nhìn lên ô cửa số thấy có đường thoát, cái trạn bằng tre để sát cửa sổ, mọi ngày sao nó cao thế, vì hàng ngày ông bà chủ để đồ ăn trên đó, nó cùng các anh chị em nó chỉ ước sao có thể trèo lên cái trạn đó đề lấy đồ ăn, nhưng lúc nào nó không tài nào nghĩ đễn những món đồ ăn để trên cái trạn đó , nó chỉ nhìn và ước lượng những điểm tựa để nó cùng anh chị nó có thể nhảy lên đó và nhãy qua cửa sổ.,.. sau khi ước lượng xong nó sủa vang lên và hất đầu về phía trạn bát và cửa sổ... bắt đầu từ anh Đốm 4 mắt đầu đàn dẫn đầu trước, sau đó đến Cún Vằn.. nhảy lên trạn và phi qua của sổ, khi tiếp đất nó nghe : Bịch, bịch...... Oẳng.......Oẳng..
Chắc là cú tiếp đất không thành công cho lắm vì cửa số cao ấy mà .. Đến lượt chị Cún Hoa thì đã nhẩy lên đến trạn rồi nhưng không dám nhẩy qua của sổ,.... nó thấy vậy liền phi thân lên trên Trạn và dùng hết sức đẩy mạnh chị Cún Hoa qua của sổ... trái lại với hai ông anh khi rơi xuống đất nó nghe thấy âm thanh rơi của Cún Hoa : Áu ....Áu... bịch .. rồi im lăng......
Nó chuẩn bị nhảy thì lửa đã cháy lan hết cửa sổ, bịt kín cái khoảng trống mà anh chị nó vừa nhảy qua, nó nhìn nhanh xuống sàn bếp thì nơi đó khói cũng dày đặc và lửa lan dần lên, nó chưa kịp hiểu gì thì liền thấy một bóng đen lao lên chạn và nó thấy nhói đau nơi cổ, hóa ra là mẹ nó kịp nhảy vào cắn cố nó nhảy xuống sàn bếp, vì lúc này lửa đã bịt lối cửa sổ mất rồi, khi nó chắc chắn là hai mẹ con đã đáp xuống sàn bếp, ngay sau đó nó cảm ra bị một lực văng rất mạnh hất nó bay rất nhanh trong màn khói dầy đặc ra khỏi nhà bếp và đập đầu xuống thềm đá xanh trước cửa bếp...........’’..............................................
Cú đập đầu mạnh quá là nó giậy mình,
Hóa ra qua lời nói của ông chủ và cú đá như trời giáng của bà chủ đã đưa nó về cái thời khắc khó quên đó, cái thời khắc mà nó tưởng như đã chết vì đập đầu quá mạnh xuống nền đá xanh , cộng với bị hít quá nhiều khói trong đám cháy, nó đa mê man hết 2 ngày, trong lúc mê man đó nó mơ hồ nghe thấy cuộc đối thoại của ông bà chủ:’’ Thôi ..nó chết rồi.... ông đem chôn cạnh chỗ mẹ chôn mẹ nó đi.....’’ .......................’’ Chôn là chôn thế nào....... nó vẫn còn thoi thóp mà,..........’’
Đến khi tỉnh hẳn thì nó mới biết là mẹ nó đã chết trong vụ cháy, có thể sau khi dùng hết sức ném nó ra khỏi bếp thì mẹ nó đã không kị nhảy ra và bị cái xà ngang bằng gõ rơi xuống đè ngay người không chạy kịp, may hàng xóm đến cứu lửa nên mẹ nó vẫn được toàn thây, cũng nhờ cháy nên xác mẹ nó được chôn dưới gốc cây mít sau vườn, chứ không thì cũng bị Ông Tâm Rỗ mang về làm thịt rồi......., còn anh chị nó sau này nó mới biết sau khi nhảy ra khỏi cửa sổ, cả đàn nhảy toán loạn và mỗi người một nơi sang hàng xóm, sau khi cháy hàng xóm có mang trả, nhưng ông chủ không muốn nhận lại, ông nói là sau hỏa hoạn con nào chạy vào nhà nào thì có duyên với nhà đó nên mọi người cứ nhận lấy nuôi,..
Ông chủ chỉ nuôi mỗi mình nó, ông gọi nó là Vện vì lông nó vàng và bị cháy nên khi mọc lông mới nó cứ vằn vện nhìn rất ấn tượng ,
Về sau nó cũng biết tại sau ông chủ quý nó như con vì nó được biết chính mẹ nó đã bỏ đàn con để đánh thức ông bà chủ dây thoát khói cái chết gang tấc trong đám cháy và theo ông chủ thì khi cháy mà chó mẹ cứu con nào trước thì con chó đó luôn là con đặc biệt, nó không biết nó có cái gì đặc biệt mà từ khi sinh ra đã thấy chậm chạm, lù khù... và sau vụ cháy bị đập đầu xuống nền đá nó trở lên chập chập, khờ khờ,..... nhiều khi nó không kiềm chế được cảm súc của nó ....
Năm tháng sống một mình với ông bà chủ trôi qua êm đềm, rồi một hôm và chủ đi chợ về , lúc đó nó nằm trêm thềm cửa , lao ra mừng rỡ vẫy đuôi quấn quýt đón bà và vô cùng bất ngờ vì trong cái rổ đi chợ bà úp cái nón lá lên , nó thấy có cái gì đen đen đang cựa quậy ...................