Quân Đội Nhân Dân Việt Nam - Vietnam People's Army

Quân Đội Nhân Dân Việt Nam - Vietnam People's Army Thành lập page: 25/2/2013, xuất phát từ những cá nhân có lòng yêu quý hình ảnh Người lính Cụ Hồ.

Không phải trang chính thống hay đại diện cho bất cứ Cơ quan, tổ chức nào.

 / CHÀO MỪNG 81 NĂM QUỐC KHÁNH NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM 2/9/1945 - 2/9/2026🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳...
01/09/2026

/ CHÀO MỪNG 81 NĂM QUỐC KHÁNH NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM 2/9/1945 - 2/9/2026
🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳
Đúng ngày này 81 năm về trước, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Đánh dấu sự độc lập tự do của một nước, lên án sự áp bức bóc lột của thực dân, đế quốc... Bắt đầu thời kỳ trường kỳ kháng chiến, qua 2 cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc đánh đuổi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ giành nền độc lập, sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa

"...Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy!..."
🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳

  Không quân Nhân dân Việt Nam bay biểu diễn, xếp hình số 40 trong buổi hợp luyện duyệt binh trước ngày 2.9.1985 (tròn 4...
01/09/2026

Không quân Nhân dân Việt Nam bay biểu diễn, xếp hình số 40 trong buổi hợp luyện duyệt binh trước ngày 2.9.1985 (tròn 40 năm ngày Quốc khánh).
Chất không thua gì so với Su-30MK2 ngày nay.

  Có thể bạn chưa biết:      Hình ảnh một người chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam bị lính Khmer Đỏ bắt giữ tại chiến t...
01/09/2026

Có thể bạn chưa biết:
Hình ảnh một người chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam bị lính Khmer Đỏ bắt giữ tại chiến trường Campuchia. Đó có thể là giây phút cuối đời của người lính trẻ, anh vẫn giữ thần thái kiên định, không run sợ, giữ gìn đúng phẩm chất cao quý nhất của một người lính.
Trong phiên tòa xét xử cựu thủ lĩnh Khmer Đỏ Noun Chea và Khieu Samphan ở thủ đô Phnom Penh của Campuchia hôm 28/6/2016 có một nhân chứng đặc biệt. Đó là Chhun Samorn, người gia nhập đội quân Khmer Đỏ vào năm 1975, sau đó bị chính những người đồng ngũ với mình thanh trừng và chỉ thoát chết khi gặp được bộ đội Việt Nam.
Tại phiên tòa, Y kể lại như sau: Nhiệm vụ chủ yếu của Samorn lúc đó là thâm nhập biên giới Việt Nam, đếm số lượng bộ đội Việt Nam trong khu vực và ghi lại địa điểm đóng quân của họ. Samorn còn gài mìn dọc hai bên biên giới để gây thương vong cho đối phương. Theo Samorn, lực lượng trinh sát của anh ta có quân số lên tới hàng trăm người và thường xuyên xảy ra đụng độ với bộ đội Việt Nam. "Lính Khmer Đỏ không bao giờ bắt tù binh, vì đó là mệnh lệnh của các thủ lĩnh Angkar (chế độ Pol Pot)....Khi bắt được bộ đội Việt Nam hay người Việt, lính Khmer Đỏ thường giết sạch...Bộ đội Việt Nam không giết tù binh Khmer Đỏ, trong khi lính Khmer Đỏ hoàn toàn ngược lại. Chúng sẽ giết hại người Việt ngay khi bắt được".

  Năm 1976, Liệt sĩ Lê Đình Văn (quê quán Nghệ An) lên đường nhập ngũ, biên chế vào Đại đội 10, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn ...
01/09/2026

Năm 1976, Liệt sĩ Lê Đình Văn (quê quán Nghệ An) lên đường nhập ngũ, biên chế vào Đại đội 10, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 812, Sư đoàn 309, bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Năm 1979, người lính Lê Đình Văn nghỉ phép, về thăm nhà. Đó là lần cuối cùng cụ Trần Thị Chín (năm nay 104 tuổi) được gặp con trai...Ngày 15/3/1981, Tiểu đội trưởng Lê Đình Văn hy sinh. Anh được đồng đội an táng tại nghĩa trang của đơn vị ở Campuchia, sau đó được quy tập về Nghĩa trang liệt sĩ thành phố Hồ Chí Minh.
Chiều ngày 30.8.2026, hài cốt anh đã được đưa về, tổ chức truy điệu tại quê nhà. Anh đã trở về bên mẹ sau hơn 45 năm xa cách.

  Gần 60 năm sau Tết Mậu Thân 1968, bà Trần Thị Út vẫn nhớ như in buổi sáng chồng hy sinh, bà phải nén đau để giữ kín mộ...
01/09/2026

Gần 60 năm sau Tết Mậu Thân 1968, bà Trần Thị Út vẫn nhớ như in buổi sáng chồng hy sinh, bà phải nén đau để giữ kín một bí mật trong căn nhà số 65 Nguyễn Bỉnh Khiêm.
Mùng 2 Tết, ông Trần Phú Cương (bí danh Năm Mộc) cùng đồng đội được giao nhiệm vụ tiến công Đài Phát thanh Sài Gòn trong Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Khi tiếng súng tại đây vừa lắng xuống, thi thể ông Cương được kéo ngang qua căn nhà số 65 Nguyễn Bỉnh Khiêm. Khi đó, bà Trần Thị Út nhận ra ngay chồng mình.
Bà Út muốn bước ra nhận nhưng rồi phải dừng lại. Chỉ cần để lộ mối quan hệ với ông Cương, căn nhà có thể bị phát hiện, những người đang ẩn náu bên dưới cũng có thể gặp nguy hiểm. Bà đứng lặng sau cánh cửa, cố tỏ ra bình thường, cắn răng nhìn thi thể chồng bị kéo đi xa dần. Trong hoàn cảnh ấy, bà buộc phải nuốt nước mắt vào trong...
Căn nhà số 65 Nguyễn Bỉnh Khiêm của vợ chồng ông Cương, bà Út chỉ cách Đài Phát thanh Sài Gòn khoảng 100m, bên dưới nền nhà là căn hầm bí mật cất giấu vũ khí của lực lượng Biệt động Sài Gòn. Trước giờ xuất quân trong Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, đây cũng là nơi các chiến sĩ tập kết, kiểm tra súng đạn và chuẩn bị cho trận đánh.

  Có thể bạn chưa biết:     Quảng Trị, tháng 5/1999, nắng hè như dội lửa trên nền đất Thành cổ – nơi từng là điểm nóng k...
31/08/2026

Có thể bạn chưa biết:
Quảng Trị, tháng 5/1999, nắng hè như dội lửa trên nền đất Thành cổ – nơi từng là điểm nóng khốc liệt bậc nhất trong cuộc chiến năm 1972. Giữa những lớp đất cháy nắng và ký ức chưa từng ngủ yên, một căn hầm nhỏ được phát hiện. Trong lòng đất, 5 bộ hài cốt nằm cạnh nhau, chưa từng chia lìa suốt 27 năm. Một hài cốt trong tư thế ngồi tựa vào vách hầm, hai tay ôm chặt chiếc xắc cốt vào ngực khiến nhiều người lặng đi.
Cựu chiến binh Lê Bá Dương (trong ảnh) - một người lính từng giữ từng tấc đất Thành cổ, trở lại Quảng Trị trong chuyến hành hương thường niên cùng đồng đội. Ông nhận được tin báo: Trong khi thi công hệ thống thoát nước quanh khu vực bảo tàng Thành cổ, công nhân đã phát hiện một hầm chôn những người lính. “Khi tôi đến nơi, 5 bộ hài cốt đã được đưa lên khỏi lòng đất, đặt ngay ngắn trên những tấm vải đỏ. Một bộ hài cốt vẫn vẫn giữ chặt chiếc xắc cốt trong tay như không muốn rời...” Ông kể lại. Trong xắc cốt, có một cuốn sổ tay Đảng viên, 3 bức thư và một cuốn nhật ký. Tất cả được bọc kỹ trong túi nylon. Khi mở ra, mùi đất, mồ hôi, máu và mùi của thời gian như ùa ra. Những dòng chữ nhòe nước, giấy dính bết lại như từng được viết trong hơi thở cuối cùng.
Đó là bút tích của Đại úy Lê Binh Chủng, Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 3, Bộ đội địa phương tỉnh Quảng Trị. Những trang đầu là ghi chép công tác, nhưng càng về sau, sổ tay chuyển thành nhật ký sinh tử. Nét chữ nhạt dần, run lên, như được viết dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin trong căn hầm đã bị bom AD-6 đánh sập đầu tháng 8/1972. Căn hầm đổ. Tường thành vỡ. Năm người bị chôn vùi. Không ai bên ngoài nghe thấy họ. Bên trong, trong bóng tối đặc quánh và tuyệt vọng. Họ chờ. Họ sống. Và rồi, lần lượt, họ ra đi...
Là người chỉ huy, cũng là người anh cả của đội hình 5 người, Đại úy Lê Binh Chủng vừa vuốt mắt đồng đội, vừa cố giữ mình tỉnh táo. Không nước. Không lương khô. Thiếu cả dưỡng khí. Nhưng anh vẫn sống. Không phải bằng thể lực, mà bằng tinh thần và bằng những bức thư. Anh viết: “May còn chiếc đèn pin, thỉnh thoảng bấm lên ghi vội tình cảnh của mấy anh em… rồi lấy thư của Khơi (vợ liệt sĩ Chủng) ra đọc… Cũng chẳng dám đọc hết một lần, vừa tiết kiệm pin, vừa để dành mà đọc trong những ngày mình còn sống...Hôm nay, chiến sĩ thứ tư bị vùi trong hầm đã lại hy sinh… Còn lại một mình. Chiếc đèn pin yếu dần, chắc do pin cạn… Đành cố đọc nốt phần còn lại trong thư của Khơi, rồi phải gói cất vào bọc, chờ đến lượt mình...”.
Anh sống thêm được 5 ngày, đếm bằng kim đồng hồ. Mỗi ngày một đoạn thư. Ngày thứ năm, 7/8/1972, ánh đèn cạn pin, vụt tắt. Anh viết vội dòng cuối, gói thư, nhật ký, giấy tờ, đặt lại vào xắc cốt, ôm sát ngực. Ngồi tựa vách hầm, anh trút hơi thở cuối cùng.

  Đây là hình ảnh của một căn hầm tại tỉnh Phú Yên cũ, chính tại nơi đây, vào tháng 7/1967, lính chư hầu Đại Hàn đã ném ...
31/08/2026

Đây là hình ảnh của một căn hầm tại tỉnh Phú Yên cũ, chính tại nơi đây, vào tháng 7/1967, lính chư hầu Đại Hàn đã ném lựu đạn xuống hầm, sát hại Liệt sĩ Trần Liễu cùng vợ và 2 con nhỏ.
Sau gần 60 tìm kiếm, đến nay, Đội K15 mới phát hiện được vị trí căn hầm và tiến hành quy tập.
Gia đình anh sẽ vẫn mãi mãi bên nhau như trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.

  Năm 1990, Đại tá, Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy nghỉ hưu, ông từ chối cuộc sống vinh hoa, xin về quê làm ruộng, sốn...
30/08/2026

Năm 1990, Đại tá, Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy nghỉ hưu, ông từ chối cuộc sống vinh hoa, xin về quê làm ruộng, sống cuộc đời bình dị đậm chất người nông dân Nam Bộ. Nhìn hình ảnh chất phác đó, đến ngay các cựu binh Mỹ cũng rất bất ngờ khi biết cụ Bảy là phi công chiến đấu đạt danh hiệu ACE với thành tích lái Mig17 bắn hạ 7 máy bay Mỹ.
Ông từng kể lại một lần gặp nạn như sau: Cuối năm 1965, khi ông vừa từ nước ngoài trở về. Trong lần xuất kích đầu tiên, ông đã suýt hi sinh khi chiếc Mig-17 của ông bị máy bay Mỹ bắn “tơi tả”. Đó là ngày 7.10.1965, ông cùng 3 đồng đội “chân ướt chân ráo” lên nghênh chiến với một bầy máy bay Mỹ trên bầu trời Yên Thế. Chiếc Mig-17 của ông chưa kịp khai hỏa đã bị trúng tên lửa của đối phương. Ông nhớ lại, sau tiếng nổ lớn, chiếc máy bay của ông bị chao nghiêng, gió từ ngoài theo các lỗ thủng ùa vào buồng lái. Có lệnh từ đài chỉ huy mặt đất yêu cầu ông nhảy dù… Nhưng khi ấn cần điều khiển, thấy chiếc máy bay vẫn còn “tuân” theo ý ông, tuy "không ngọt” như bình thường, nên ông quyết định không “bung dù”. Ông phải điều khiển máy bay bằng 1 tay, còn tay kia bịt lỗ thủng buồng lái. Và ông đã đưa được chiếc Mig bị 82 vết thương trở về mặt đất trước sự kinh ngạc của đồng đội, các chuyên gia Liên Xô bàng hoàng đến mức chắp tay "lạy sống" ông.
Năm 2019, do bệnh tình quá nghiêm trọng, ông đã từ trần tối 22.9, hưởng thọ 84 tuổi. Ông đã sống một cuộc đời phong phú, dữ dội, cống hiến, nghĩa tình… cho đến những tháng ngày cuối cùng.

   Ngày 30/8/1969, bệnh của Bác càng nặng thêm, liên tục đau ngực, rồi Bác hôn mê. Tất cả đều bàng hoàng. Sau khi các bá...
29/08/2026

Ngày 30/8/1969, bệnh của Bác càng nặng thêm, liên tục đau ngực, rồi Bác hôn mê. Tất cả đều bàng hoàng. Sau khi các bác sỹ cấp cứu hồi lâu, Bác mới từ từ mở mắt, vẻ rất mệt mỏi. Nhìn Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Bác khẽ hỏi: “Chú chuẩn bị tổ chức Quốc khánh năm nay ra sao rồi?”, và nhắc: “Nhớ bắn pháo hoa cho dân vui”. Thủ tướng báo cáo với Bác mọi việc đã chuẩn bị chu đáo.
Bác lại hỏi: “Lũ sông Hồng đã rút chưa? Cần phải lo cứu dân nếu đê vỡ”. Thủ tướng không dám giấu Bác, báo cáo là lũ vẫn chưa rút hết. Rồi Thủ tướng mạnh dạn thưa với Bác: “Chính phủ muốn mời Bác lên khu an toàn để Bác được tĩnh dưỡng và đề phòng lũ lụt”. Bác lắng nghe, rồi lắc đầu, thong thả nói chậm: “Không! Bác không muốn đi đâu cả. Bác không thể bỏ dân. Dân ở đâu, Bác ở đó, dù lụt lội hơn nữa, dù Mỹ có ném bom Hà Nội trở lại…”. Thủ tướng Phạm Văn Đồng chỉ còn biết ứa nước mắt nhìn Bác.
Ngày 31/8/1969, Bác muốn ăn cháo, các đồng chí phục vụ nấu một bát cháo ngon, Bác ăn hết, mọi người rất mừng. Cũng ngày này, nghe tin một đơn vị tên lửa thuộc Sư đoàn 361 bắn rơi máy bay Mỹ không người lái, Bác còn gửi tặng một lẵng hoa – Lẵng hoa cuối cùng mà quân và dân ta được nhận từ Người.
Ngày 1/9/1969, sức khỏe Bác lại có vẻ như khá hơn. Chưa bao giờ các đồng chí lãnh đạo và những người phục vụ lại vui và hy vọng về sức khỏe của Bác như bây giờ. Khi Thủ tướng Phạm Văn Đồng tới thăm, Bác nói: Ngày mai làm Lễ Quốc khánh cho Bác ra dự khoảng 15 phút để được gặp đồng bào. Bác ra ngồi trên sân khấu trước, sẽ quấn khăn che cổ… rồi hãy tiến hành khai mạc. Bác sẽ cố nói cho được bình thường mấy câu với đồng bào. Nhưng Thủ tướng báo cáo là đã làm mít tinh từ tối hôm trước, vì Bác đang mệt. Bác lặng im vẻ không vui, phải chăng Bác hiểu: Vậy là sẽ không còn có dịp nào để được gặp đồng bào nữa?
Nhưng tiếc thay, niềm vui ấy không trọn vẹn được một ngày. Cuối buổi chiều, Bác lại rất mệt, nhiều lúc gần như thiếp đi. Tất cả bàng hoàng, lo lắng. Các bác sỹ tập trung cứu chữa. Điện tâm đồ bật lên, màn hình hiện ra toàn tín hiệu xấu.
Sau khi uống thuốc, Bác tỉnh lại. Nhìn ra hai cây dừa ngoài cửa mà đồng bào miền Nam gửi ra biếu Bác năm nào, Bác nói muốn uống nước dừa. Tuy nhiên, Bác sỹ Nhữ Thế Bảo ghé vội lễ phép: “Thưa Bác, bệnh của Bác không nên uống nước dừa. Xin lấy thứ nước khác để Bác dùng….”.
Bác lắc nhẹ: “Không sao đâu, Bác muốn được uống một chút nước dừa miền Nam thôi mà…”. Rồi Bác nói nhỏ: “Bác quê ở Nam Đàn, nhưng mẹ mất ở Huế, cha mất ở Cao Lãnh. Chưa một lần Bác được trở lại hai nơi đó…”. Mọi người lặng đi. Cả cuộc đời Bác dành trọn cho dân, cho nước, nay về già nhưng vẫn không hề nguôi ngoai hình ảnh của những người ruột thịt thân yêu nhất.
Sáng ngày 2/9/1969, Bác đưa tay ôm lấy ngực và chằn mình nghiêng sang một bên. Các bác sỹ vội nhào tới xoa bóp. Máy điện tim mở gấp. Bác đã bắt đầu cơn đau dữ dội. Những tín hiệu chỉ còn thoi thóp và toàn chạy ngang với những đường sáng nhấp nhô yếu ớt…Các tín hiệu vụt tắt. Đồng hồ chỉ 9 giờ 47 phút, Người ra đi trong niềm tiếc thương vô hạn của nhân dân cả nước.

 / Những trang sách giáo khoa của thế hệ 9x, bạn còn nhớ chứ. Nhớ mùi giấy mỗi khi bắt đầu năm học mới.
29/08/2026

/ Những trang sách giáo khoa của thế hệ 9x, bạn còn nhớ chứ. Nhớ mùi giấy mỗi khi bắt đầu năm học mới.

Address

Hai Phong

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quân Đội Nhân Dân Việt Nam - Vietnam People's Army posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Quân Đội Nhân Dân Việt Nam - Vietnam People's Army:

Shortcuts

Share