Làng Kim Bí ,Tiên Phong ,Ba Vi,Hà Nội

Làng Kim Bí ,Tiên Phong ,Ba Vi,Hà Nội Một Làng Quê Tuyệt vời

KỶ NIỆM TUỔI HỌC TRÒCó lẽ tôi là người may mắn hơn nhiều bạn bè cùng quê, bởi nhiều năm nay tôi được sống cạnh nhà cô Ph...
17/07/2026

KỶ NIỆM TUỔI HỌC TRÒ

Có lẽ tôi là người may mắn hơn nhiều bạn bè cùng quê, bởi nhiều năm nay tôi được sống cạnh nhà cô Phước Diệu Hy – nguyên Hiệu trưởng Trường Cấp II Đông Phong. Chính vì thế, tôi có điều kiện cùng cô ôn lại biết bao kỷ niệm đẹp của tuổi học trò từ những năm học lớp 5 đến lớp 7.

Năm nay cô đã 91 tuổi nhưng vẫn rất minh mẫn. Điều khiến tôi khâm phục nhất là trí nhớ của cô vẫn gần như nguyên vẹn. Cô nhớ từng câu chuyện nhỏ của hơn nửa thế kỷ trước, nhớ những buổi tối cầm chiếc đèn dầu đi đến từng gia đình học sinh để vận động các bậc phụ huynh cho con em đến trường. Đó là những hình ảnh bình dị nhưng đầy trách nhiệm và tình yêu nghề của những người thầy, người cô trong những năm tháng còn nhiều gian khó.

Cô nhớ tên hầu hết các thầy, cô giáo từng công tác tại trường như thầy Phùng Hợi dạy Toán, cô Chuyên dạy Văn, thầy Phùng Thế Hiền dạy Toán, thầy Ngân, thầy Trần Viết Quý... Cô còn biết ai còn, ai đã mất, ai hiện đang sinh sống ở đâu.

Đối với học trò, cô cũng nhớ rất rõ tên, họ đệm, từng em ở xóm nào, hoàn cảnh ra sao, kể cả những học sinh cá biệt. Cô thường nhắc đến anh Trần Viết Liêu. Ngày nhỏ anh rất nghịch ngợm, nhưng khi trưởng thành đã lên đường nhập ngũ. Sau khi xuất ngũ năm 1980, anh về làm Công an xã, rồi lần lượt giữ các cương vị Phó Chủ tịch UBND xã và Bí thư Đảng ủy xã trước khi nghỉ hưu năm 2014. Mỗi lần kể về học trò cũ, giọng cô đều đầy niềm tự hào và trìu mến.

Cô cũng nhớ rất rõ từng đời Chủ tịch xã như ông Mùi Lực, ông Kiều Thìn, ông Nguyễn Văn Mạch... Mỗi câu chuyện của cô đều gắn với một giai đoạn phát triển của quê hương.

Mỗi lần gặp nhau, cô trò tôi lại nhắc về ngôi Trường Cấp II Đông Phong thân yêu. Đó là một ngôi trường đẹp nằm giữa cánh đồng rộng lớn và bằng phẳng. Mái trường lợp ngói đỏ. Hai bên con đường từ đường liên xã dẫn vào trường là hai hàng phi lao cao vút. Mỗi khi gió thổi, tiếng lá phi lao rì rào như một bản nhạc của tuổi thơ. Trong sân trường là những cây xà cừ cổ thụ tỏa bóng mát, gắn bó với biết bao thế hệ học sinh.

Rồi chiến tranh ác liệt đã làm thay đổi tất cả. Ngôi trường phải sơ tán lên đồi Cây Giai, đồi Áng Thu. Những lớp học được dựng dưới lòng hầm để tránh bom đạn. Trên nền ngôi trường cũ ngày nay là trụ sở UBND xã.

Cô và tôi vẫn còn nhớ những đoàn xe bọc thép của Binh chủng Hóa học chạy trên con đường liên xã về trú quân tại các làng trong xã. Đó là những hình ảnh không thể nào quên của một thời chiến tranh.

Chúng tôi cũng thường nhắc lại những buổi liên hoan cuối năm học. Học sinh mỗi người mang theo một chiếc xoong, cái nồi, bó củi, góp gạo, góp ít tiền để cùng nhau nấu nướng. Bữa cơm tuy đơn sơ nhưng tràn ngập tiếng cười, tình bạn và niềm vui của tuổi học trò.

Đúng là tôi thật may mắn khi được sống gần cô. Nhờ những câu chuyện của cô mà cả một thời học trò tưởng đã lùi xa lại hiện lên rõ nét trong ký ức tôi, như mới chỉ hôm qua.

Cô Phước Diệu Hy vốn là nữ sinh Trường Đồng Khánh danh tiếng ở Huế. Khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến, cô theo cách mạng ra vùng tự do rồi theo chồng về quê tôi. Từ năm 1964 đến năm 1978, cô gắn bó với sự nghiệp giáo dục ở quê hương tôi. Năm 1995, cô chuyển ra Hà Nội sinh sống và thật tình cờ lại trở thành người hàng xóm của tôi.

Mỗi lần nghe cô kể về Trường Đồng Khánh, tôi càng thêm cảm phục. Những ngày đầu thành lập, Hội cựu nữ sinh Đồng Khánh có hơn 300 thành viên. Đến nay, chỉ còn khoảng bảy, tám người. Dẫu tuổi đã cao, chân chậm, mắt mờ, các cô vẫn cố gắng tìm gặp nhau, cùng ôn lại kỷ niệm xưa, cùng nấu những món ăn Huế truyền thống để nhớ về một thời thiếu nữ đầy mộng đẹp.

Riêng lớp học của tôi ở quê có tới 16 bạn đồng môn. Những người từng cùng nhau chăn trâu, cắt cỏ, học dưới mái trường Đông Phong năm nào, nay có năm, sáu người đang sinh sống tại Hà Nội. Mỗi dịp 20 tháng 11 hằng năm, chúng tôi lại cùng nhau đến thăm và chúc mừng cô Hy. Đó không chỉ là lời tri ân đối với người thầy mà còn là dịp để những người bạn cũ gặp lại nhau, cùng sống lại những tháng ngày đẹp nhất của tuổi học trò.

Thời gian có thể làm đổi thay mọi cảnh vật. Mái trường xưa không còn, nhiều thầy cô và bạn bè đã đi xa, nhưng những ký ức về một thời cắp sách đến trường, về tình thầy trò, tình bạn và tình yêu quê hương sẽ mãi là hành trang quý giá theo mỗi người suốt cuộc đời.

Tuổi học trò là quãng đời đẹp nhất. Những kỷ niệm ấy không chỉ nằm trong ký ức, mà còn sống mãi trong trái tim của mỗi chúng ta, như một miền thương nhớ không bao giờ phai nhạt

KỶ NIỆM NGÀY NÀY NĂM XƯANhìn lại chặng đường đã qua, mỗi người con quê hương Kim Bí đều có quyền tự hào về những đổi tha...
13/07/2026

KỶ NIỆM NGÀY NÀY NĂM XƯA

Nhìn lại chặng đường đã qua, mỗi người con quê hương Kim Bí đều có quyền tự hào về những đổi thay tích cực của thôn hôm nay. Những con đường sạch đẹp, những ngõ xóm xanh – sạch – đẹp – an toàn không phải là thành quả của riêng ai, mà là kết tinh của tinh thần đoàn kết, sự đồng lòng và những đóng góp quý báu của toàn thể bà con nhân dân.

Thôn Kim Bí có được diện mạo khang trang như hôm nay là nhờ sự chung tay góp sức của các cấp ủy Đảng, chính quyền địa phương, các ban, ngành, đoàn thể; sự đồng hành của toàn thể nhân dân trong thôn; cùng đông đảo anh chị em, con cháu Kim Bí đang sinh sống, học tập và làm việc trên mọi miền Tổ quốc luôn hướng về quê hương bằng cả tình cảm và trách nhiệm.

Đặc biệt, việc thôn Kim Bí đạt Giải Nhất phong trào xây dựng nông thôn mới, quý II của xã Tiên Phong là niềm vinh dự, tự hào chung của cả cộng đồng. Thành tích này không chỉ ghi nhận những nỗ lực bền bỉ của tập thể cán bộ và nhân dân trong thôn, mà còn là động lực để Kim Bí tiếp tục phát huy truyền thống đoàn kết, xây dựng quê hương ngày càng văn minh, giàu đẹp.

Nhân dịp này, Ban lãnh đạo thôn Kim Bí xin bày tỏ lòng biết ơn chân thành tới Đảng ủy, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Tiên Phong cùng các ban, ngành, đoàn thể đã luôn quan tâm, chỉ đạo, tạo điều kiện và đồng hành với thôn trong suốt quá trình xây dựng và phát triển.

Xin trân trọng cảm ơn tất cả bà con nhân dân, các gia đình, cùng toàn thể anh chị em, con cháu quê hương Kim Bí ở khắp mọi miền đã luôn hướng về quê hương bằng những việc làm thiết thực và đầy nghĩa tình.

Đoàn kết là sức mạnh – Đồng lòng tạo thành công. Tin tưởng rằng với truyền thống tốt đẹp ấy, Kim Bí sẽ tiếp tục gặt hái nhiều thành tích hơn nữa, xây dựng quê hương ngày càng sáng – xanh – sạch – đẹp – an toàn – văn minh và nghĩa tình.

Xin kính chúc toàn thể bà con cùng anh chị em con cháu quê hương Kim Bí luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công. Chúc quê hương Kim Bí ngày càng phát triển bền vững, xứng đáng là niềm tự hào của các thế hệ hôm nay và mai sau. ❤️❤️❤️

12/07/2026

LỜI TRI ÂN DÂNG HƯƠNG TẠI ĐÌNH, ĐỀN, MIẾU MẠO
Nam mô A Di Đà Phật! (3 lần)
Hôm nay, con thành tâm về trước cửa đền thiêng, đình cổ, miếu mạo, cúi đầu dâng nén tâm hương, kính cẩn tưởng niệm và tri ân công đức các bậc tiền nhân, các vị anh hùng dân tộc, các bậc hiền tài và biết bao thế hệ cha ông đã có công dựng nước, giữ nước, mở mang bờ cõi, gìn giữ non sông gấm vóc Việt Nam.
Đứng trước anh linh của tiền nhân, con càng thấm thía rằng nền độc lập, hòa bình và cuộc sống hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và xương máu của các thế hệ đi trước. Công lao ấy như non cao, nghĩa lớn như biển rộng, đời đời con cháu khắc ghi, không bao giờ quên.
Con nguyện sống lương thiện, giữ gìn đạo đức, phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc; đoàn kết, yêu thương, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh, để xứng đáng với công lao trời biển của tổ tiên.
Xin cúi đầu tri ân công đức các bậc tiền nhân.
Nguyện hương linh các bậc tiên tổ, các anh hùng liệt sĩ và những người đã hy sinh vì Tổ quốc được an yên nơi cõi vĩnh hằng, phù hộ cho quốc thái dân an, nhân dân ấm no, hạnh phúc, đất nước trường tồn và phát triển.
Nam mô A Di Đà Phật! (3 lần)

11/07/2026

VỀ GIÀ – TRỞ VỀ MIỀN KÝ ỨC
Về già, nghỉ hưu, tôi trở về quê hương làng Kim Bí, xã Quảng Oai, Hà Nội, để sống những ngày bình yên và lặng lẽ đi tìm lại ký ức của một đời người.
Mỗi con đường, mỗi bờ tre, mỗi cánh đồng quê đều gợi nhớ tuổi thơ nghèo mà đẹp. Nhớ những buổi chăn trâu trên triền đê, cắt cỏ giữa trưa hè, lội ruộng bắt ốc, mò cua, mở cống bắt cá. Những ngày ấy tuy thiếu thốn nhưng chan chứa tiếng cười, đong đầy tình quê và tình người.
Rồi nhớ mái trường xưa. Từ những ngày vỡ lòng tập đánh vần, đến những năm cấp I, cấp II, cấp III, biết bao thầy cô tận tụy, biết bao bạn bè thân thiết đã cùng tôi lớn lên. Tiếng trống trường, trang vở cũ và những hàng cây năm nào vẫn còn nguyên trong ký ức.
Lớn lên, tôi khoác trên mình màu áo lính. Những năm tháng quân ngũ đưa tôi đi khắp mọi miền Tổ quốc, từ Bắc vào Nam, từ Nam ra Bắc. Mỗi vùng đất đều để lại những kỷ niệm không thể nào quên. Đó là quãng đời rèn luyện ý chí, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.
Rời quân ngũ, tôi tiếp tục học tập năm năm tại Học viện Tài chính ở Phú Yên. Những ngày miệt mài trên giảng đường đã mở ra một chặng đường mới, chuẩn bị hành trang cho cuộc sống và sự nghiệp.
Sau đó là hơn ba mươi năm công tác tại Cục Thuế Hà Nội. Công việc đưa tôi đến nhiều doanh nghiệp nhà nước thuộc các lĩnh vực nông, lâm, thủy sản, giao thông, xây dựng và nhiều ngành kinh tế khác. Mỗi chuyến đi, mỗi hồ sơ, mỗi đồng nghiệp đều góp thành những dấu ấn của một đời làm nghề, tận tâm với nhiệm vụ được giao.
Đến ngày nghỉ hưu, tôi hiểu rằng điều quý giá nhất không phải là chức vụ hay thành tích, mà là những năm tháng đã sống hết mình, lao động trung thực, cống hiến bằng cả trách nhiệm và lương tâm.
Giờ đây, trong những buổi chiều yên ả nơi quê nhà, ký ức lại hiện về. Tôi nhớ cha mẹ đã sinh thành, dưỡng dục; nhớ ông bà, cô dì, chú bác; nhớ anh em, bạn bè, đồng đội và đồng nghiệp. Có người vẫn còn bên mình, có người đã đi xa, nhưng tất cả đều là một phần không thể thiếu trong cuộc đời.
Đời người như dòng sông, cứ lặng lẽ trôi về biển lớn. Tuổi trẻ là những ngày ra đi cống hiến, tuổi già là những ngày trở về để hoài niệm. Những kỷ niệm ấy không chỉ để nhớ, mà còn để biết trân trọng quá khứ, sống tốt với hiện tại và gửi lại cho con cháu niềm tự hào về một cuộc đời đã đi qua bằng tất cả tình yêu quê hương, gia đình và Tổ quốc.
Dẫu mái tóc đã bạc, bước chân đã chậm, nhưng trái tim vẫn luôn hướng về làng Kim Bí thân yêu – nơi đã nuôi tôi khôn lớn, nơi bắt đầu của cuộc đời và cũng là nơi để tôi bình yên gìn giữ những ký ức đẹp nhất của một đời người.
Bài này có thể tiếp tục phát triển thành một bài hồi ký dài hơn với giọng văn sâu lắng, đậm chất tự sự, như một cuốn "Một đời người – Một miền ký ức" ghi lại toàn bộ chặng đường từ tuổi thơ, quân ngũ, học tập, công tác đến khi nghỉ hưu.

10/07/2026

HỌ NGUYỄN NGÀNH DƯỚI LÀNG KIM BÍ

Kim Bí quê hương đất nghĩa tình,
Quảng Oai lưu dấu bóng gia đình.
Họ Nguyễn bao đời bền gốc rễ,
Tiếng thơm còn mãi giữa quê xinh.

Ngành dưới nối dòng từ thủa trước,
Ba chi chung một mạch nguồn linh.
Tổ tiên vun đắp nền nhân nghĩa,
Để cháu con gìn giữ nghĩa tình.

Chi Một khởi từ cụ Khắc Tuy,
Gia phong rạng rỡ chẳng hề suy.
Cương, Củ, Ty, Mân cùng Khắc Chi,
Khắc Kiều nối nghiệp sáng tâm uy.

Chi Hai cụ Hội nêu gương sáng,
Đức độ lưu truyền khắp xóm làng.
Khắc Cộng tiếp bền truyền thống cũ,
Gia phong son sắt mãi huy hoàng.

Chi Ba cụ Mùi xây nền vững,
Khắc Ngọc chung lòng giữ cội nguồn.
Đời đời con cháu noi gương tốt,
Hiếu nghĩa bền lâu, đức vẹn tròn.

Trưởng ngành Nguyễn Trọng Sơn tâm huyết,
Kết nối đồng tông một tấm lòng.
Chăm lo hương hỏa, gìn gia phả,
Để cháu con sau nhớ tổ tông.

Dẫu danh sách hôm nay còn thiếu,
Mỗi người góp sức một dòng ghi.
Mai sau gia phả thêm đầy đủ,
Nguồn cội lưu truyền chẳng nhạt phai.

Tự hào thay họ Nguyễn Kim Bí,
Đoàn kết bền lâu tựa núi đồi.
Hiếu học, cần lao, giàu nghĩa khí,
Danh thơm còn mãi với muôn đời.

Nguyện cho con cháu luôn hưng thịnh,
Gia đình hạnh phúc, đức thêm dày.
Quê hương Quảng Oai ngày phát triển,
Họ Nguyễn ngời danh rạng đất này.

02/07/2026

TƯỞNG NIỆM MẸ GIA – CỤ BÀ TRƯƠNG THỊ THIẾT

Hôm nay, trong ngày giỗ của Mẹ Gia — cụ bà Trương Thị Thiết, con cháu thành kính thắp nén tâm hương, tưởng nhớ công đức sinh thành, dưỡng dục và những dấu ấn mà bà đã để lại cho dòng họ.

Bà Trương Thị Thiết là chị gái của cụ Trương Minh Giảng, thuộc một thế hệ gia phong nền nếp, trọng đạo nghĩa, coi trọng học hành và nhân cách. Dù năm tháng đã lùi xa, hình bóng và đức hạnh của bà vẫn còn lưu lại trong ký ức con cháu như một cội nguồn yêu thương và che chở.

Gia đình cụ Trương Minh Giảng có hai người con trai là ông Trương Danh Nghĩa và ông Trương Văn Nhân.

Ông Trương Danh Nghĩa từng là Hiệu phó Trường Phổ thông Hoàng Văn Thụ tại Hòa Bình. Ông nên duyên với người vợ quê Hà Nam và có bốn người con gái. Hiện nay gia đình định cư tại Hòa Bình, tiếp tục gìn giữ nề nếp gia phong và truyền thống hiếu học của tổ tiên.

Người em là ông Trương Văn Nhân, cùng vợ từng công tác trong ngành giáo dục và văn hóa của Bộ Lâm nghiệp tại Sơn Tây. Cả hai ông bà đều là những người tận tụy với công việc, sống chân thành và trách nhiệm. Nay ông bà đã khuất núi, để lại niềm thương nhớ sâu nặng trong lòng con cháu. Ông bà có hai người con trai, hiện công tác trong ngành xe buýt tại Hà Nội.

Nhân ngày giỗ của bà, con cháu cùng ôn lại chuyện xưa, nhớ về một thời đã qua — nơi có những con người bình dị mà giàu đức hy sinh, âm thầm vun đắp cho gia đình và dòng họ.

Xin thành kính cầu nguyện cho hương linh Mệ Gia Trương Thị Thiết được siêu sinh tịnh cảnh, an nghỉ nơi miền cực lạc.

Nguyện xin phúc đức tổ tiên tiếp tục phù hộ độ trì cho toàn thể con cháu được bình an, mạnh khỏe, gia đạo thuận hòa, con cháu hiếu nghĩa, đoàn kết yêu thương.

Hôm nay, trước anh linh của bà, con cháu xin cúi đầu tri ân công đức.

Công ơn như biển trời sâu rộng,
Ân nghĩa tựa mạch nguồn chảy mãi không ngừng.

Nam mô A Di Đà Phật.

01/07/2026

Kim Bí trong miền ký ức
Có những miền quê, con người ta dù đi xa đến đâu cũng không thể quên. Với tôi, đó là làng Kim Bí — mảnh đất trung du thân thương, nơi đã nuôi dưỡng tuổi thơ tôi bằng mùi đất đồi, bằng tiếng sáo mục đồng và bằng những tháng năm chăn trâu cắt cỏ không thể nào phai.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Vậy mà mỗi lần nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy Kim Bí của những năm 1960–1970 hiện về rõ mồn một, như một thước phim cũ không bao giờ mất màu.
Ngày ấy, quê tôi rộng lắm. Đồi nối đồi, gò tiếp gò, xa xa là những triền đất nhấp nhô như sóng. Mỗi quả đồi đều có tên gọi thân quen gắn với đời sống dân làng: đồi Khe Đơn, đồi Xóm, đồi Bờ Nội, đồi Xúm, đồi Bét, đồi Cuối Cơ, đồi Thím, đồi Tâm, đồi Điền, Cháy Đèn… Chỉ nghe tên thôi, bao nhiêu kỷ niệm đã ùa về.
Dưới chân đồi là những cánh đồng rộng mở — đồng Bờ Đê, đồng Tác, đồng Bà Ra… Những cánh đồng ấy đã in dấu chân trần của biết bao đứa trẻ mục đồng, trong đó có tôi.
Thuở ấy, trẻ con ở quê lớn lên cùng công việc nhà. Ngoài giờ học, việc chăn trâu gần như là bổn phận tự nhiên. Sáng sớm lùa trâu ra đồng, chiều muộn lại đưa trâu về chuồng. Công việc tưởng vất vả, nhưng với lũ trẻ chúng tôi, đó lại là cả một thế giới tự do.
Khi đàn trâu thong thả gặm cỏ trên đồi, bọn trẻ bắt đầu những trò chơi bất tận. Khi thì lội ruộng bắt cá, lúc mò cua bắt ốc, lúc đuổi châu chấu, cào cào. Có hôm cả nhóm rủ nhau thi trèo cây, thả diều, vật nhau trên bãi cỏ rồi cười vang cả một góc trời. Tuổi thơ khi ấy giản dị đến lạ — không đồ chơi hiện đại, không điện thoại, không tivi màu — vậy mà niềm vui dường như chưa bao giờ thiếu.
Tôi nhớ nhất là nhịp điệu của bốn mùa.
Mùa xuân, cả Kim Bí như thay áo mới. Cỏ non xanh mơn mởn phủ kín các triền đồi. Đàn trâu béo tốt vì thức ăn dồi dào. Không khí trong lành, đất trời căng tràn sức sống.
Mùa hè, nắng miền Bắc gay gắt. Những buổi chiều oi ả, đàn trâu thường kéo xuống sông Tích Giang ngâm mình. Nước sông mát lạnh xua tan cái nóng. Lũ trẻ chúng tôi nhiều khi ngồi trên lưng trâu, vừa cười đùa vừa té nước vào nhau, quên cả thời gian.
Mùa thu, gió heo may bắt đầu thổi. Cỏ úa vàng dần. Trâu kiếm ăn vất vả hơn. Trên những triền đồi, màu xanh nhường chỗ cho sắc vàng nhạt và nâu sẫm của đất.
Mùa đông là mùa khắc nghiệt nhất. Gió bấc thổi hun hút. Sương phủ trắng đồi. Tay chân cóng buốt, áo bông mỏng chẳng đủ ấm, nhưng lũ trẻ vẫn theo đàn trâu đi kiếm cỏ. Gian khó là vậy, nhưng rồi ai cũng lớn lên từ những ngày như thế.
Những năm ấy, vật chất thiếu thốn đủ bề. Bữa cơm đạm bạc, quần áo vá nhiều hơn lành. Nhưng điều làm tôi nhớ nhất không phải cái nghèo, mà là sự đùm bọc giữa con người với nhau.
Người trong làng sống chân thành và tử tế. Nhà này thiếu thóc, nhà kia san sẻ. Ai có việc lớn nhỏ, hàng xóm đều sang giúp. Trẻ con chơi với nhau ít phân biệt giàu nghèo. Người lớn dạy con cháu biết kính trên nhường dưới, biết thương người, biết giữ tình làng nghĩa xóm.
Có lẽ vì thế mà khi nhớ về quá khứ, tôi không nhớ sự cơ cực trước tiên, mà nhớ sự thanh bình.
Hôm nay, nhiều thứ đã đổi thay. Đường làng có thể đã khác, những quả đồi xưa có nơi không còn nguyên dạng, những cánh đồng cũ có thể đã mang diện mạo mới. Bạn chăn trâu ngày nào, người còn người mất, người tha hương, người ở lại.
Chỉ có ký ức là vẫn ở nguyên nơi cũ.
Càng nhiều tuổi, con người càng hiểu rằng tuổi thơ không chỉ là quãng thời gian đã qua. Nó là gốc rễ của tâm hồn. Nó âm thầm nuôi dưỡng nhân cách, gìn giữ lòng người giữa bao biến động của cuộc đời.
Với tôi, Kim Bí không chỉ là một địa danh.
Kim Bí là quê hương.
Là nơi bắt đầu của đời người.
Là miền ký ức mà mỗi lần nhớ về, lòng lại dịu xuống, bâng khuâng mà ấm áp.
Thời gian trôi đi không trở lại.
Nhưng ký ức đẹp thì còn mãi.
Và trong sâu thẳm lòng mình, tôi luôn thầm nói một lời tri ân:
Cảm ơn quê hương Kim Bí.
Cảm ơn một thời chăn trâu cắt cỏ.
Cảm ơn tuổi thơ nghèo khó mà đẹp đẽ — như một câu chuyện cổ tích của đời mình.

11/06/2026

THĂM CHÚ NGUYỄN KHẮC HÀ – NHỚ MỘT THỜI NĂNG NỔ VỚI ĐỜI

Có những chuyến đi không xa nhưng để lại nhiều cảm xúc trong lòng. Lần này về quê, ngồi trò chuyện với chị dâu, tôi lại nghe kể chuyện người này ốm yếu, người kia đã ra đi. Trong câu chuyện ấy, chị bảo:

– Chú Hà yếu lắm rồi!

Nghe vậy, sau bữa cơm tôi sang nhà đứa cháu mượn xe rồi vội vàng đến thăm chú.

Đến nơi, bước vào nhà, tôi thấy chú nằm lặng trên giường. Hình ảnh ấy khiến lòng tôi chùng xuống. Tôi nhẹ nhàng ngồi bên cạnh. Chú cất giọng yếu ớt hỏi:

– Ai đấy?

Sau vài phút nhận ra tôi, chú khẽ nói:

– À, bác Long à...

Tôi đáp:

– Vâng, cháu nghe chú yếu nên đến thăm chú.

Giọng chú thều thào, chậm rãi nhưng vẫn còn sự minh mẫn của một người từng trải. Chú sinh năm 1945 (Ất Dậu), nay đã ngoài tám mươi tuổi. Nhìn chú hôm nay, tôi lại nhớ cả một chặng đường đời nhiều gian lao nhưng cũng đầy cống hiến.

Thuở nhỏ, cuộc sống khó khăn, chú phải mò cua, bắt ốc, đi đơm đó khắp các cánh đồng để phụ giúp gia đình. Đến tuổi trưởng thành, chú nhập ngũ, phục vụ trong lực lượng công binh, đi nhiều nơi theo yêu cầu nhiệm vụ. Hoàn thành nghĩa vụ quân đội, chú trở về quê hương, học nghiệp vụ kế toán rồi làm kế toán hợp tác xã.

Nhờ năng lực và uy tín, chú được tín nhiệm giao làm Chủ nhiệm Hợp tác xã trong những năm bao cấp. Chú là người nói được, làm được, dám nghĩ, dám làm. Dưới sự điều hành của chú, nhiều công trình được triển khai như đào sông, làm cầu, xây lò thuốc lá, sân phơi, mở rộng đường làng từ phố Nã vào làng và từng bước đưa hợp tác xã phát triển lên mô hình cấp cao.

Khi thôi làm Chủ nhiệm Hợp tác xã, chú có thời gian hụt hẫng. Nhưng với bản tính luôn muốn cống hiến, chú tiếp tục tham gia công việc xã hội, làm việc thiện, giúp đỡ bà con, góp phần khôi phục đình, chùa của làng, phục hồi lễ hội truyền thống. Nhờ sự tận tâm ấy, chú tiếp tục được địa phương tín nhiệm mời làm Chủ tịch Hội Người cao tuổi của xã trong gần mười năm.

Tuổi cao sức yếu, chú nghỉ công tác. Dù con cháu đông đủ, cuộc sống đỡ vất vả hơn trước nhưng sức khỏe ngày một giảm sút. Giờ đây, chú không còn đi lại được như xưa, phần lớn thời gian nằm trên giường bệnh.

Ngồi bên chú, tôi nhớ lại hình ảnh một người cán bộ hợp tác xã năng nổ, một người lính công binh từng đi khắp mọi miền, một người luôn hết lòng với việc làng, việc xã. Thời gian đã lấy đi sức khỏe và tuổi trẻ của chú, nhưng không thể xóa nhòa những đóng góp mà chú đã dành cho quê hương.

Đời người ai rồi cũng phải đi qua quy luật sinh – lão – bệnh – tử. Đó là điều không ai tránh khỏi. Nhưng khi chứng kiến một người từng mạnh mẽ, nhiệt huyết, luôn tất bật với công việc và cộng đồng nay nằm lặng lẽ trên giường bệnh, lòng tôi vẫn không khỏi bùi ngùi, xúc động.

Mong sao chú giữ được tinh thần lạc quan, có thêm nhiều ngày tháng bình yên bên con cháu. Và mong rằng những thế hệ trẻ hôm nay sẽ biết trân trọng, ghi nhớ công sức của lớp người đi trước – những người đã dành cả tuổi thanh xuân và phần lớn cuộc đời mình để xây dựng quê hương ngày một đổi thay, giàu đẹp hơn.

11/06/2026

THẾ HỆ RỒNG BAY KIM BÍ – BÍNH THÌN 1976
Danh sách những người tuổi Bính Thìn (1976) thuộc thế hệ "Rồng bay" của làng Kim Bí, xã Quảng Oai mà hiện nay nhớ được gồm:
Bác Biết
Nguyễn Việt Tiên
Nguyễn Việt Hưng
Nguyễn Việt Phong
Trần Việt Chung
Trần Viết Tuyến
Trần Viết Tuyên
Trần Văn Hoành
Phùng Thế Thắng
Phùng Thế Hiến
Phùng Thế Cường
Trương Đăng Doanh
Đây mới là danh sách bước đầu từ ký ức của các anh em cùng thế hệ. Chắc chắn vẫn còn một số người tuổi Bính Thìn 1976 thuộc các họ Nguyễn, Trần, Phùng, Trương và các họ khác trong làng chưa được nhắc tới.
Có thể tạm gọi đây là:
"Thế hệ Rồng bay Kim Bí – Bính Thìn 1976"
Đó là lớp người sinh ra ngay sau khi đất nước thống nhất, lớn lên trong thời kỳ đổi mới, mang trong mình khát vọng vươn lên của quê hương Kim Bí.
Mỗi người một nghề nghiệp, một hoàn cảnh, một con đường lập thân, lập nghiệp khác nhau, nhưng tất cả đều chung một cội nguồn Kim Bí thân yêu. Từ những mái nhà đơn sơ bên lũy tre làng, thế hệ Bính Thìn đã trưởng thành, đóng góp sức lực, trí tuệ cho gia đình, quê hương và đất nước. Họ chính là những người đã và đang tiếp nối truyền thống cần cù, hiếu học, đoàn kết và nghĩa tình của quê hương Quảng Oai.
Nhìn lại chặng đường đã qua, thế hệ Bính Thìn không chỉ là niềm tự hào của cha anh mà còn là tấm gương cho lớp trẻ hôm nay. Cuộc sống có thể đổi thay, mỗi người có thể ở những miền quê, thành phố hay quốc gia khác nhau, nhưng tình yêu quê hương và trách nhiệm với cội nguồn luôn là sợi dây gắn kết bền chặt nhất.
Đối với thế hệ trẻ Kim Bí hôm nay, câu chuyện của lớp người Bính Thìn 1976 là lời nhắn nhủ sâu sắc rằng: muốn bay cao như Rồng phải bắt đầu từ những bước đi vững chắc; muốn thành công phải biết học tập, lao động và sống có trách nhiệm. Quê hương luôn kỳ vọng lớp trẻ tiếp tục giữ gìn truyền thống, phát huy tinh thần hiếu học, đoàn kết, sáng tạo và khát vọng vươn lên để xây dựng Kim Bí ngày càng giàu đẹp, văn minh.
"Các anh chị em tuổi Bính Thìn (1976) quê Kim Bí xin điểm danh. Hiện đã ghi nhận: Bác Biết, Nguyễn Việt Tiên, Nguyễn Việt Hưng, Nguyễn Việt Phong, Trần Việt Trung, Trần Viết Tuyến, Trần Viết Tuyên, Trần Văn Hoành, Phùng Thế Thắng, Phùng Thế Hiến, Phùng Thế Cường, Trương Đăng Doanh. Ai còn thiếu xin bổ sung để hoàn thiện danh sách thế hệ Rồng bay Kim Bí."
Như vậy mọi người sẽ cùng nhớ lại và bổ sung đầy đủ hơn.
Thế hệ Rồng bay Kim Bí không chỉ là một danh sách tên tuổi, mà còn là một phần ký ức đẹp của quê hương. Mai này, khi nhìn lại, những cái tên ấy sẽ kể cho con cháu nghe về một thế hệ đã sống chân thành, lao động cần mẫn, giữ gìn tình làng nghĩa xóm và góp phần viết tiếp truyền thống tốt đẹp của mảnh đất Kim Bí yêu dấu. Bài viết này vừa mang tính lưu giữ ký ức, vừa là lời động viên để các thế hệ trẻ Kim Bí hôm nay tiếp tục nuôi dưỡng ước mơ, khát vọng và trách nhiệm đối với quê hương, dòng họ và đất nước.

Address

Phòng 304 G1 Ngỗ 32 APhoos Hào Nam
Hanoi

Telephone

+84914621790

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Làng Kim Bí ,Tiên Phong ,Ba Vi,Hà Nội posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Làng Kim Bí ,Tiên Phong ,Ba Vi,Hà Nội:

Shortcuts

Share