20/03/2026
Thương một người không dễ!
… phải thấy được cái khổ của nhau, với tư cách giữa người với người, thì người ta mới ở lại và thương nhau được.
cái thương đó nó vượt qua tình yêu nam nữ, vì không phải lúc nào mình cũng có cảm giác dễ chịu về nhau.
nó phủ hết các mối quan hệ tương giao trong game đời này, vợ-chồng, bố mẹ-con cái, anh-em, chị-em, huynh-đệ, thầy-trò, đồng nghiệp, đồng khí.
tình yêu ban đầu, nhất là nam với nữ, cái trụ chính vẫn là trò chơi cảm xúc hay sự trao đổi cảm xúc.
mình muốn có người đó, và mình vô thức nói ‘yêu’, nói ‘thương’ người đó vì những cảm giác dễ chịu mà người đó mang lại…
và rất dễ kiểm tra, nó có phải là trao đổi sòng phẳng không, thì cứ tự hỏi, liệu khi người ta không mang lại những điều dễ chịu cho mình nhiều nữa thì mình còn yêu không?
sự trao đổi đó sẽ gãy dần theo thời gian, khi hai bên dần hiểu nhau hơn, dần quen các thói quen tật xấu của nhau hơn, dần chai đi những cảm xúc ban đầu.
chất xúc tác không còn nhiều thì mối quan hệ cũng tự nhạt dần.
nên điều duy nhất để giữ mối quan hệ đi tiếp và bền chặt hơn, chắc chắn không còn là những cảm xúc thưở ban đầu nữa… mà sẽ được nâng cấp lên, sự tái sinh của mối quan hệ mới, vẫn những con người đó, nhưng sẽ dựa trên những nền tảng mới hơn, góc nhìn mới hơn, và thói quen chung mới bền vững và trí tuệ hơn.
hãy bỏ đi tất cả các nhãn mác cũ, tôi là chồng, là vợ, là mẹ, là cha, là một ai đó, mà bắt đầu sống với tư cách cơ bản nhất, là giữa ‘người với người’, đều mang thân nghiệp này, ‘hữu duyên’ có nợ với nhau, thấy rõ được cái khổ của nhau, thấy được những bài học mà người đó cần trải qua, thấy được những điều cả hai phải cùng học cùng nhau.
phải thấy được khổ của đối phương một cách sâu sắc thì mình không muốn làm người đó khổ nữa, hoặc tốt hơn, hai bên cùng nhau tu sửa và bớt ảo tưởng hơn, cùng nhau học những bài học cần học ở game đời này,
tình thương đó rất chân, thiện, mỹ,
vì thương cái kiếp người này!
Cheers
Bác 7b
NGHỆ