21/08/2026
LÂU ĐÀI KHÔNG CÓ BÌNH MINH
Tập 03: Chiếc Ghế Thứ Bảy
PROLOGUE — NHỮNG NGƯỜI GIỮ LÂU ĐÀI
Có một sự thật về lâu đài Vệ Nguyệt mà không một trang sách nào trong thư viện cũ ghi lại, không một bức chân dung nào trên tường tiết lộ: lâu đài này chưa từng có một người canh giữ duy nhất.
Nó có nhiều người canh giữ. Rất nhiều. Nối tiếp nhau qua hàng thế kỷ, như những ngọn nến được thắp lên từ chính ngọn lửa của ngọn nến trước đó, mỗi người trong số họ từng bước qua cánh cổng sắt với một trái tim còn đập, một cái tên còn là của riêng mình.
Và mỗi người, theo cách nào đó, đã ngồi lên chiếc ghế bành lớn nhất bên lò sưởi — chiếc ghế mà đêm nay, dưới ánh lửa cam bập bùng, đang trống rỗng đến ám ảnh.
PHẦN MỘT — CẢNH MỞ ĐẦU
Ánh bình minh giả đã lặn xuống sau chân trời, nhường chỗ cho một ngày dài im lặng chết chóc mà năm người còn lại buộc phải trải qua trong bóng tối của những căn phòng đóng kín rèm.
Không ai ngủ được.
Lam Khuê ngồi thu mình trong góc phòng ngủ của mình, lưng tựa vào tường đá lạnh buốt, mắt dán chặt vào cánh cửa gỗ như thể chỉ cần lơ là một giây, một thứ gì đó sẽ len lỏi qua khe cửa mà bước vào. Trên tay cô là cuốn sổ tay cô đã mang theo từ khi bước chân vào lâu đài — giờ đây kín đặc những dòng ghi chú, những sơ đồ, những câu hỏi cô cố gắng sắp xếp lại thành một trật tự logic mà cô vẫn chưa tìm ra.
Trong căn phòng bên cạnh, Minh Vũ ngồi canh gác bên giường của Diệu Trang, người vẫn chưa tỉnh lại kể từ khi được đưa ra khỏi căn phòng thứ bảy. Gương mặt cô nhợt nhạt như sáp, nhưng hơi thở vẫn đều đặn, và thỉnh thoảng, đôi mắt nhắm nghiền của cô lại chuyển động nhanh dưới hàng mi, như đang mơ một giấc mơ dữ dội.
Gia Hân không thể ở một mình. Cô đã lết sang phòng của Thiên Ý ngay khi mặt trời — thứ mặt trời họ không bao giờ được nhìn thấy trực tiếp — mọc lên đâu đó phía sau những đám mây dày đặc bao phủ vĩnh viễn bầu trời phía trên lâu đài. Hai người ngồi cạnh nhau trên giường, không nói gì, chỉ lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa sổ bị bịt kín bằng những tấm rèm nhung dày.
Đến khi bóng tối buông xuống một lần nữa — báo hiệu bởi tiếng chuông đồng vang lên từ đâu đó sâu trong lâu đài, không ai rung nó — cả năm người, kể cả Diệu Trang giờ đã tỉnh lại nhưng còn yếu ớt, tập trung về phòng khách với một sự im lặng nặng nề.
Chiếc ghế bành lớn nhất vẫn trống.
Lò sưởi, dù không ai nhóm lửa, tự bùng cháy lên khi họ bước vào — như thể lâu đài đang chào đón họ theo cách riêng của nó.
Và trong ánh lửa cam ấy, năm người đứng lặng nhìn chiếc ghế trống, không ai dám lên tiếng hỏi câu hỏi mà tất cả đều đang nghĩ đến: Ông Cửu có còn quay lại không? Và Bảo Nam đang ở đâu?
PHẦN HAI — KHÔNG KHÍ CỦA MỘT LÂU ĐÀI ĐANG CHỜ ĐỢI
Đêm nay, lâu đài Vệ Nguyệt dường như thở một nhịp khác.
Tiếng gió rít qua những khe nứt trên tường đá không còn là âm thanh nền quen thuộc nữa — nó mang một giai điệu, gần như một bài hát ru, trầm buồn và đơn điệu, lặp đi lặp lại như thể lâu đài đang cố ru ngủ chính những con người đang run rẩy trong lòng nó.
Từ đại sảnh, tiếng bước chân vô hình lại vang lên — nhưng lần này, chúng không còn dừng lại ở bậc thang thứ bảy như đêm đầu tiên. Chúng tiếp tục bước, chậm rãi, có phương hướng rõ ràng, di chuyển dọc theo hành lang tầng hai, dừng lại trước từng cánh cửa phòng ngủ một, như đang kiểm tra, đang đếm, đang xác nhận rằng mỗi căn phòng vẫn còn có người trong đó.
Những bức chân dung dọc hành lang, giờ đây khi năm người đi ngang qua để xuống phòng khách, không chỉ dõi mắt theo họ nữa. Một vài bức, dưới ánh đèn dầu leo lét, dường như đang... thì thầm. Không phải bằng lời, mà bằng một âm thanh khe khẽ như hơi thở rò rỉ qua lớp sơn dầu đã nứt nẻ theo thời gian.
Gia Hân, đi sát bên Thiên Ý, bất giác dừng lại trước một bức chân dung nhỏ treo ở góc khuất của hành lang — bức tranh vẽ một cậu bé trạc mười lăm, mười sáu tuổi, mặc bộ đồ cổ xưa, đứng nghiêm trang bên cạnh một chiếc ghế bành lớn giống hệt chiếc ghế trong phòng khách.
"Nhìn kìa," cô thì thầm, kéo tay Thiên Ý dừng lại. "Bức tranh này... trông quen quá."
Thiên Ý nhìn kỹ, và một cơn lạnh chạy dọc sống lưng cô. Đôi mắt của cậu bé trong tranh — dù được vẽ bằng những nét sơn dầu đã phai màu qua hàng thế kỷ — mang một sắc xám nhạt gần như trong suốt.
Giống hệt đôi mắt của Ông Cửu.
PHẦN BA — NĂM NGƯỜI, NĂM NỖI SỢ KHÁC NHAU
Trong phòng khách, năm người ngồi quanh lò sưởi với một khoảng cách bất thường giữa các ghế — không ai muốn ngồi vào chiếc ghế bành lớn nhất, và cũng không ai muốn ngồi quá gần nó.
Lam Khuê, người vẫn cố gắng níu giữ vai trò dẫn dắt bằng lý trí, mở cuốn sổ tay của mình ra, đọc to những gì cô đã ghi chép được. "Chúng ta biết lâu đài có một nghi lễ dang dở từ một trăm năm trước. Chúng ta biết Vệ Dạ Lam là người con thứ sáu đã phản bội nghi lễ đó. Chúng ta biết Diệu Trang mang dòng máu của cô ấy. Và giờ chúng ta biết..." Cô ngừng lại, giọng cô nghẹn đi. "Chúng ta biết lâu đài này có nhiều hơn một 'người giữ' — và có lẽ, Ông Cửu không phải là người đầu tiên."
"Cậu bé trong bức tranh," Gia Hân nói khẽ, vẫn còn run rẩy vì phát hiện lúc nãy. "Nếu đó thực sự là Ông Cửu khi còn trẻ... thì ông ấy đã sống ở đây bao lâu rồi?"
"Có lẽ không phải là 'sống'," Thiên Ý nói, nhắc lại chính lời của Ông Cửu trong đêm đầu tiên. "Ông ấy nói ông ấy không hẳn là sống. Có lẽ ông ấy cũng từng là một trong sáu người như chúng ta — bị mắc kẹt, bị lâu đài chọn, và cuối cùng trở thành một phần của nó."
Minh Vũ, ngồi im lặng suốt cuộc trò chuyện, nắm chặt tay Diệu Trang đang ngồi cạnh anh, như thể sợ rằng cô sẽ lại biến mất bất cứ lúc nào. Diệu Trang, dù còn yếu, đôi mắt cô giờ đây mang một vẻ trầm tư khác hẳn trước kia — như thể một phần nào đó của Vệ Dạ Lam vẫn còn vương lại trong cô, dù cuộc "trao đổi" đã bị gián đoạn.
"Tôi nhớ được vài thứ," Diệu Trang nói, giọng cô yếu ớt nhưng rõ ràng. "Trong lúc... trong lúc cô ấy chiếm lấy tôi. Tôi thấy những hình ảnh không phải của mình. Tôi thấy một cậu bé đứng trong khu vườn hoa hồng trắng, khóc bên một nấm mộ nhỏ. Và tôi nghe thấy Vệ Dạ Lam gọi cậu ấy bằng một cái tên."
"Tên gì?" Lam Khuê hỏi, nín thở.
"Tôi không nhớ rõ," Diệu Trang lắc đầu, vẻ đau khổ hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt. "Nhưng nó bắt đầu bằng chữ 'Cử'..."
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng khách bật mở.
PHẦN BỐN — SỰ TRỞ LẠI CỦA ÔNG CỬU
Ông Cửu bước vào, và ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, cả năm người nhận ra có điều gì đó đã thay đổi ở ông.
Ông trông già hơn — không phải theo kiểu tăng thêm vài tuổi, mà như thể hàng chục năm đã trôi qua chỉ trong một ngày. Mái tóc trắng của ông giờ đây thưa hơn, đôi vai ông còng xuống nhiều hơn, và bước đi của ông chậm rãi, nặng nề, như đang mang theo một gánh nặng vô hình khổng lồ.
Nhưng điều đáng sợ nhất là đôi mắt ông. Màu xám nhạt gần như trong suốt ấy, giờ đây pha lẫn những vệt đen mờ, như những vết nứt lan dần trên một tấm kính cổ.
"Ông..." Gia Hân đứng bật dậy, giọng cô run rẩy giữa nỗi sợ và sự nhẹ nhõm. "Ông đã trở lại. Bảo Nam đâu?"
Ông Cửu không trả lời ngay. Ông bước chậm rãi đến chiếc ghế bành lớn nhất, ngồi xuống với một tiếng thở dài nặng nề như thể vừa hoàn thành một cuộc hành trình dài đằng đẵng.
"Cậu ấy vẫn còn sống," ông cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông khàn đục hơn trước, mang một âm sắc mệt mỏi đến tận xương tủy. "Nhưng cậu ấy không thể trở về ngay bây giờ."
"Ông đã đưa cậu ấy đi đâu?" Minh Vũ hỏi, giọng anh đanh lại, đứng dậy tiến gần Ông Cửu với một sự đe dọa không che giấu.
"Ta không đưa cậu ấy đi đâu cả," Ông Cửu đáp, ngước lên nhìn Minh Vũ với đôi mắt xám pha đen ấy. "Lâu đài đã chọn cậu ấy — không phải cho nghi lễ của Vệ Dạ Lam, mà cho một mục đích khác. Một mục đích mà ta e rằng, đã đến lúc ta phải giải thích rõ ràng hơn cho các cháu, dù ta biết điều đó sẽ khiến các cháu càng thêm sợ hãi ta."
Ông đưa tay lên, và lần đầu tiên, năm người nhận ra một điều họ chưa từng để ý trước đó: trên cổ tay ông, ẩn dưới lớp ống tay áo dài, có một vòng xích bằng đồng mỏng manh, khắc đầy những ký hiệu giống hệt trên chiếc chuông và cánh cửa phòng khách — và vòng xích ấy, khi ông giơ tay lên, phát ra một tia sáng đỏ nhạt yếu ớt, như đang phản ứng với điều gì đó.
"Ta không phải là người đầu tiên ngồi ở chiếc ghế này," ông nói, giọng ông trầm xuống thành âm điệu kể chuyện quen thuộc — nhưng lần này, có một sự run rẩy trong đó mà trước đây họ chưa từng nghe thấy. "Và ta cũng sẽ không phải là người cuối cùng."
PHẦN NĂM — CÂU CHUYỆN CỦA ÔNG CỬU: NGƯỜI GIỮ LÂU ĐÀI
"Hãy để ta kể cho các cháu nghe câu chuyện thật sự về lâu đài này," Ông Cửu bắt đầu, đôi mắt ông nhìn sâu vào ngọn lửa như đang tìm kiếm điều gì đó trong những đốm than hồng. "Không phải câu chuyện về Vệ Dạ Lam — mà là câu chuyện về những gì xảy ra sau đó."
Ngọn lửa trong lò sưởi khẽ lụi xuống, như đang lắng nghe.
"Sau khi Vệ Dạ Lam bị lâu đài giam giữ, người yêu của cô — người mà cô đã liều mình cứu — không thể chịu đựng nổi việc sống một cuộc đời tự do trong khi cô phải trả giá thay cho anh. Anh đã quay trở lại lâu đài, xin được ở lại, xin được thế chỗ cô. Nhưng lâu đài..." Ông Cửu ngừng lại, giọng ông nghẹn đi trong một khoảnh khắc. "Lâu đài không đơn giản như vậy. Nó không cho phép sự thay thế trực tiếp. Thay vào đó, nó đưa ra một thỏa thuận khác: anh sẽ trở thành người giữ lâu đài — người dẫn dắt, người kể chuyện, người chờ đợi — cho đến khi lời nguyền được hóa giải hoàn toàn. Đổi lại, Vệ Dạ Lam sẽ không bị đau đớn trong thời gian giam giữ, và mỗi một trăm năm, cô sẽ có một cơ hội để tìm lại tự do."
"Người yêu đó," Lam Khuê thì thầm, ánh mắt cô mở to khi ghép nối các mảnh thông tin lại với nhau, "chính là ông."
Ông Cửu gật đầu, chậm rãi, nặng nề.
"Tên thật của ta," ông nói, và lần đầu tiên trong suốt ba đêm, giọng ông mang một sự chân thành trần trụi không hề che giấu, "là Cửu Sênh. Ta đã sống — nếu có thể gọi đó là sống — trong lâu đài này suốt một trăm hai mươi năm. Mỗi bảy trăm ba mươi đêm, một nhóm người mới bước vào, và mỗi lần, ta lại phải chứng kiến họ đối mặt với những gì Vệ Dạ Lam bày ra, hy vọng rằng lần này, cô ấy sẽ tìm được thứ cô cần để thực sự được giải thoát — và khi đó, ta cũng sẽ được giải thoát theo."
"Vậy còn Bảo Nam?" Gia Hân hỏi, nước mắt lại trào ra. "Ông nói cậu ấy được chọn cho một mục đích khác. Mục đích gì?"
Ông Cửu nhìn cô, và trong đôi mắt xám pha đen ấy, một nỗi đau sâu thẳm hiện lên rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.
"Lâu đài cần một người kế nhiệm," ông nói khẽ. "Ta đã già đi quá nhanh trong đêm qua — nhanh hơn bất kỳ lần nào trước đó ta từng trải qua. Ta không biết tại sao, nhưng ta nghĩ... ta nghĩ thời gian của ta sắp hết. Và khi người giữ lâu đài không còn đủ sức để tiếp tục, lâu đài sẽ tự chọn ra người tiếp theo trong số những vị khách hiện tại."
PHẦN SÁU — HIỆN TƯỢNG TRONG PHÒNG KHÁCH
Ngay khi Ông Cửu vừa dứt lời, vòng xích đồng trên cổ tay ông đột nhiên phát sáng rực rỡ, ánh sáng đỏ lan tỏa khắp căn phòng, và từ chiếc vòng xích ấy, một làn khói mỏng bắt đầu bốc lên, cuộn xoáy thành hình dạng mơ hồ của một khuôn mặt — khuôn mặt của một chàng trai trẻ, đau đớn, đang cố nói điều gì đó nhưng không thể phát ra âm thanh.
"Đó là..." Minh Vũ đứng bật dậy, chỉ tay run rẩy vào làn khói. "Đó là Bảo Nam!"
Khuôn mặt trong làn khói mở miệng, và dù không có âm thanh thực sự phát ra, tất cả năm người đều có thể đọc được hình dạng của những từ ngữ mà đôi môi ấy đang cố gắng thốt lên:
"Đừng... để... ông ấy..."
Làn khói tan biến đột ngột, và cùng lúc đó, tất cả những ngọn nến trong phòng khách — không chỉ ngọn lửa trong lò sưởi, mà cả những cây nến cắm trong các chân nến bằng đồng khắp phòng — đồng loạt tắt phụt, để lại căn phòng chìm trong bóng tối gần như hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng đỏ yếu ớt từ vòng xích trên cổ tay Ông Cửu.
Trong bóng tối ấy, giọng nói của Ông Cửu vang lên, và lần này, nó không còn là giọng khàn đục quen thuộc nữa — mà là hai giọng nói chồng lên nhau, một già nua và một trẻ trung, như thể hai linh hồn đang cùng lúc mượn chung một cơ thể để lên tiếng:
"Nó đang đến gần hơn," cả hai giọng nói cùng thì thầm. "Sự chuyển giao đang bắt đầu."
Ánh sáng đỏ từ vòng xích bùng lên dữ dội, chiếu rọi khắp căn phòng trong một khoảnh khắc, đủ để năm người thấy rõ một cảnh tượng khiến máu họ đông cứng: bóng của Ông Cửu in trên tường, phía sau lưng ông, không phải là một bóng người duy nhất — mà là hai cái bóng chồng lên nhau, một già, một trẻ, cả hai đều đang giơ tay về phía năm người bọn họ.
PHẦN BẢY — MỐI LIÊN HỆ VỚI MINH VŨ
Khi ánh sáng đỏ lụi dần và những ngọn nến từ từ bùng cháy trở lại, Ông Cửu ngồi thõng vai trên ghế, thở hổn hển như vừa trải qua một cơn đau đớn tột cùng. Khi ông ngước lên nhìn cả nhóm, ánh mắt ông dừng lại lâu nhất ở Minh Vũ — một sự chú ý mà trước đây ông chưa từng thể hiện rõ ràng như vậy.
"Cậu," ông nói, giọng ông vẫn còn run rẩy sau cơn co giật kỳ lạ vừa rồi, "cậu có nhớ ông của mình từng kể cho cậu nghe về một khu rừng bị nguyền rủa không? Về một lâu đài mà không ai được phép rời đi khi mặt trời chưa ló dạng?"
Minh Vũ khựng lại, gương mặt anh tái nhợt đi. "Sao ông biết chuyện đó?"
"Vì ông của cậu," Ông Cửu nói chậm rãi, từng chữ như một nhát dao, "đã từng đứng ở chính căn phòng này, cách đây bốn mươi năm. Ông ấy là một trong sáu người của một chu kỳ trước. Và ông ấy là một trong số ít những người may mắn sống sót để rời khỏi lâu đài này khi bảy trăm ba mươi đêm kết thúc."
Cả căn phòng chìm trong im lặng sửng sốt. Lam Khuê nhìn Minh Vũ, rồi nhìn Ông Cửu, cố gắng ghép nối logic đằng sau tiết lộ chấn động này.
"Nếu ông của anh ấy đã sống sót và rời đi," cô nói chậm rãi, "thì tại sao Minh Vũ lại quay trở lại đây? Đây có phải là ngẫu nhiên không?"
"Không có gì trong lâu đài này là ngẫu nhiên cả," Ông Cửu đáp, đôi mắt xám pha đen của ông nhìn thẳng vào Minh Vũ với một sự thương xót lẫn tính toán khó hiểu. "Ông của cậu, khi rời khỏi lâu đài, đã hứa với nó một điều — một lời hứa mà ông ấy nghĩ sẽ không bao giờ phải thực hiện, bởi vì ông ấy tin rằng lâu đài sẽ không bao giờ tìm lại được gia đình mình. Nhưng lâu đài có trí nhớ dài hơn bất kỳ con người nào, cậu bé ạ. Nó đã chờ đợi, kiên nhẫn, cho đến khi một hậu duệ của ông cậu bước qua cánh cổng sắt một lần nữa."
Minh Vũ lùi lại một bước, tay anh siết chặt thành nắm đấm run rẩy. "Lời hứa gì? Ông ấy đã hứa điều gì với lâu đài này?"
Ông Cửu nhìn anh, và trong đôi mắt già nua ấy, một nỗi buồn sâu thẳm không thể che giấu hiện lên rõ ràng.
"Rằng nếu lâu đài cần một người kế nhiệm khác trong tương lai," ông nói khẽ, "dòng máu của ông ấy sẽ trở về để trả nợ."
PHẦN TÁM — DIỆU TRANG VÀ NHỮNG MẢNH KÝ ỨC CÒN SÓT LẠI
Trong lúc Minh Vũ còn đang choáng váng trước tiết lộ về ông mình, Diệu Trang, vẫn còn yếu nhưng đôi mắt cô giờ đây sáng lên một sự tập trung kỳ lạ, đột nhiên lên tiếng, giọng cô mang âm hưởng là lạ như đang mượn lời từ một ký ức không thuộc về mình.
"Ta nhớ ra rồi," cô nói, và giọng nói ấy khiến cả năm người còn lại — kể cả Ông Cửu — quay phắt lại nhìn cô với sự cảnh giác tột độ. "Cậu bé trong bức tranh ở hành lang. Cửu Sênh. Ta nhớ cậu ấy."
"Diệu Trang?" Minh Vũ nắm lấy vai cô, giọng anh lo lắng. "Em ổn chứ?"
"Em ổn," cô đáp, chớp mắt, và giọng nói lạ lẫm kia biến mất, thay vào đó là giọng nói quen thuộc của chính cô, dù vẫn còn run rẩy. "Nhưng em vừa thấy... em thấy một ký ức của Vệ Dạ Lam. Cô ấy đã yêu Cửu Sênh từ khi cả hai còn là những đứa trẻ, lớn lên cùng nhau trong khu vườn hoa hồng trắng. Và điều Ông Cửu không nói với các anh chị là..." Cô ngừng lại, nhìn Ông Cửu với ánh mắt vừa thương xót vừa sợ hãi. "Cửu Sênh không phải là người ngoài gia tộc như ông ấy vừa kể. Anh ấy chính là anh trai của Vệ Dạ Lam — người con thứ năm trong gia tộc Vệ."
Cả căn phòng đông cứng lại.
Ông Cửu — Cửu Sênh — nhắm mắt lại, và khi ông mở mắt ra, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua nhăn nheo của ông, phản chiếu ánh lửa cam thành những vệt sáng lấp lánh kỳ lạ.
"Đúng vậy," ông thì thầm, giọng ông vỡ vụn vì đau đớn đã kìm nén qua hàng thế kỷ. "Ta là anh trai của Dạ Lam. Nghi lễ đêm đó đòi hỏi ta phải là người hiến tế — vì ta là con trai cả còn sống sót duy nhất sau một tai nạn đã cướp đi những người anh chị khác. Dạ Lam không thể chịu đựng nổi việc mất đi người anh cuối cùng của mình. Cô ấy đã cứu ta, và tự mình gánh chịu cái giá đó thay ta. Ta không phải là 'người yêu ngoài gia tộc' như ta đã nói dối các cháu. Ta là lý do khiến em gái ta phải chịu đựng một trăm năm đau khổ này."
PHẦN CHÍN — SỰ THẬT VỀ LỜI DỐI TRÁ
Sự thật vừa được phơi bày khiến bầu không khí trong phòng khách trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Lam Khuê, người luôn cố gắng tìm ra logic đằng sau mọi sự kiện, giờ đây nhìn Ông Cửu với ánh mắt pha trộn giữa sự thương hại và nghi ngờ sâu sắc.
"Ông đã nói dối chúng tôi ngay từ đêm đầu tiên," cô nói, giọng cô lạnh lùng nhưng không giấu được sự run rẩy bên dưới. "Vậy còn những gì khác ông đã nói với chúng tôi — có bao nhiêu phần trong đó là sự thật?"
"Mọi thứ khác ta đã nói với các cháu đều là sự thật," Ông Cửu đáp, giọng ông giờ đây mang một sự mệt mỏi tột cùng của một người đã giữ bí mật quá lâu đến mức việc nói ra nó cũng giống như trút bỏ một gánh nặng khổng lồ. "Ta chỉ giấu đi phần liên quan trực tiếp đến bản thân ta, vì ta không đủ can đảm để đối mặt với sự phán xét của các cháu — hay tệ hơn, sự phán xét của chính ta dành cho bản thân mình."
"Vậy tại sao ông lại nói cho chúng tôi biết bây giờ?" Thiên Ý hỏi, giọng cô nhẹ nhàng hơn những người khác, như thể cô hiểu được nỗi đau đang giằng xé trong ông lão.
Ông Cửu nhìn cô, rồi nhìn lần lượt từng người trong nhóm, và ánh mắt ông cuối cùng dừng lại ở chiếc đồng hồ quả lắc trong góc phòng — nơi kim đồng hồ giờ đây đang chỉ 7 giờ 27 phút, tiếp tục đếm ngược từ con số mà nó đã dừng lại đêm hôm trước.
"Vì ta không còn nhiều thời gian nữa," ông nói khẽ. "Và vì các cháu xứng đáng được biết sự thật trước khi phải đưa ra những quyết định có thể quyết định số phận của các cháu — và số phận của Bảo Nam."
Đúng lúc đó, chiếc vòng xích đồng trên cổ tay ông lại phát sáng, nhưng lần này, thay vì màu đỏ, nó chuyển sang một màu vàng nhạt kỳ lạ, và một giọng nói khác — không phải giọng của Bảo Nam, không phải giọng của Ông Cửu — vang lên từ đâu đó rất xa, rất sâu, như đang vọng lại từ một chiều không gian khác:
"Thời gian của ngươi đã hết, Cửu Sênh. Đứa trẻ đã sẵn sàng."
Ông Cửu đứng bật dậy, gương mặt ông tái nhợt đi vì kinh hoàng thật sự — lần đầu tiên trong suốt ba đêm, năm người còn lại thấy ông lão bí ẩn này hoàn toàn mất kiểm soát.
"Không," ông thì thầm, giọng ông run rẩy. "Chưa phải bây giờ. Nó không nên xảy ra sớm như vậy!"
PHẦN MƯỜI — CLIFFHANGER
Cánh cửa phòng khách bật mở lần thứ hai trong đêm, và một cơn gió lạnh buốt ùa vào, thổi tắt một nửa số nến trong phòng.
Đứng ở ngưỡng cửa là Bảo Nam.
Nhưng đó không còn là Bảo Nam mà năm người quen biết nữa.
Cậu đứng thẳng, bất động, với một sự điềm tĩnh kỳ lạ hoàn toàn xa lạ với tính cách hay đùa cợt, luôn cử động không ngừng của cậu trước đây. Mái tóc đen của cậu, chỉ trong một đêm, đã điểm bạc ở hai bên thái dương. Và khi cậu ngước mắt lên nhìn cả nhóm, đôi mắt ấy — đôi mắt nâu ấm áp quen thuộc — giờ đây đã chuyển sang màu xám nhạt gần như trong suốt.
Giống hệt đôi mắt của Ông Cửu.
"Bảo Nam?" Gia Hân đứng dậy, giọng cô run rẩy giữa hy vọng và kinh hoàng, bước một bước về phía cậu. "Là cậu thật sao?"
Bảo Nam nhìn cô, và một nụ cười chậm rãi, xa lạ nở trên môi cậu — nụ cười mang một sự thấu hiểu cổ xưa hoàn toàn không phù hợp với gương mặt trẻ trung của cậu.
"Ta vẫn là Bảo Nam," cậu nói, nhưng giọng nói ấy mang một âm sắc kép kỳ lạ, như thể hai giọng nói đang cùng lúc thốt ra từ một cổ họng — giọng trẻ trung quen thuộc của Bảo Nam, hòa lẫn với một giọng trầm, cổ xưa, nặng nề như tiếng vọng từ đáy giếng sâu. "Nhưng ta cũng là một điều gì đó khác nữa rồi."
Cậu bước vào phòng, và mỗi bước chân của cậu, sàn gỗ dưới chân lại phát ra âm thanh kẽo kẹt rợn người, như thể cậu mang một trọng lượng vô hình khổng lồ không tương xứng với vóc dáng của mình.
Ông Cửu lùi lại, tựa vào lưng ghế bành, đôi mắt già nua của ông ánh lên một nỗi kinh hoàng lẫn sự cam chịu đau đớn. "Nó đã chọn xong rồi," ông thì thầm, gần như không thể nghe rõ. "Lâu đài đã chọn xong người kế nhiệm."
Bảo Nam — hay thứ đang mang hình hài của cậu — bước đến đứng ngay trước chiếc ghế bành lớn nhất, nơi Ông Cửu vẫn còn đang tựa vào, và đưa tay ra, một cử chỉ vừa nhẹ nhàng vừa mang đầy uy quyền không thể chối từ.
"Đứng dậy đi, Cửu Sênh," cậu nói, giọng nói kép ấy vang vọng khắp căn phòng, khiến từng ngọn nến còn sót lại đồng loạt rung lên như đang run rẩy vì sợ hãi. "Đã đến lúc ông được nghỉ ngơi. Và đã đến lúc ta ngồi vào vị trí của mình."
Ông Cửu — người đàn ông đã sống, hay tồn tại, trong lâu đài này suốt một trăm hai mươi năm — nhìn vào đôi mắt xám nhạt của Bảo Nam, và trong khoảnh khắc ấy, một điều kỳ lạ xảy ra: gương mặt già nua của ông bắt đầu... tan rã, như cát bị cuốn theo gió, từng lớp, từng lớp, để lộ ra bên dưới không phải là xương thịt, mà là một khoảng trống đen kịt, sâu thẳm, như một cánh cửa dẫn vào hư vô.
Tiếng hét cuối cùng của Ông Cửu vang lên, không phải bằng đau đớn, mà bằng một sự nhẹ nhõm kỳ lạ pha lẫn tuyệt vọng, trước khi cơ thể ông hoàn toàn tan biến vào không khí, để lại duy nhất chiếc vòng xích đồng rơi xuống sàn gỗ với một tiếng "keng" lạnh lẽo, cô độc.
Bảo Nam — người kế nhiệm mới của lâu đài Vệ Nguyệt — cúi xuống nhặt chiếc vòng xích lên, đeo nó vào cổ tay mình với một sự thành thục đáng sợ, như thể cậu đã làm điều này hàng ngàn lần trước đó.
Rồi cậu ngồi xuống chiếc ghế bành lớn nhất — chiếc ghế của người kể chuyện — và nhìn bốn người bạn còn lại của mình với một nụ cười vừa quen thuộc vừa hoàn toàn xa lạ.
"Bây giờ," cậu nói, giọng nói kép ấy giờ đây mang một sự bình thản đến rợn người, "hãy để ta kể cho các cậu nghe một câu chuyện."
Bên ngoài cửa sổ, tia sáng bình minh giả cuối cùng của đêm thứ ba tắt lịm, và trong bóng tối tuyệt đối còn sót lại trước khi ngày mới bắt đầu, giọng nói của Bảo Nam vang lên một lần cuối, đủ để bốn người còn lại nghe rõ từng chữ, lạnh sống lưng:
"Chuyện kể về sáu người bạn, bước vào một lâu đài không có bình minh... và không một ai trong số họ biết rằng, người dẫn chuyện luôn luôn là một trong số họ."
(Hết Tập 03)
Theo dõi NHIỀU Câu chuyện hay trên tại website bên dưới!
🌐 Đọc truyện tại: blessvn.blogspot.com
📺 Theo dõi thêm mình tại:
YouTube: bit.ly/YoutubeBlessvn
Fanpage FB: bit.ly/blessvn