18/04/2026
Có những người học thêm được cái bằng là tưởng mình thành học giả, ngồi được cái ghế nhỏ là tưởng mình hóa nhân vật lớn. Mới có chút danh xưng sau tên, chút chức vụ trước mặt, đã bắt đầu nói chuyện bằng giọng bề trên, đi đâu cũng tìm cách “nhắc khéo” cho người khác biết mình là ai.
Buồn cười ở chỗ, người càng có thực lực thật thì càng khiêm tốn. Còn người suốt ngày khoe bằng, khoe chức, khoe mối quan hệ, khoe mình bận, khoe mình quan trọng… thường là vì bên trong rỗng nên phải lấy nhãn mác dán kín vào cho đỡ lộ.
Thạc sĩ, tiến sĩ là để chứng minh quá trình học tập. Chức vụ là để gánh trách nhiệm. Chứ không phải phụ kiện để đeo lên người rồi đi khệnh khạng, nói chuyện như thể thiên hạ phải ngước nhìn. Có cái bằng mà không có chiều sâu thì cũng chỉ là khung ảnh đẹp treo chỗ dễ thấy. Có chút chức mà thiếu tư cách thì càng khoe càng lộ cái tầm.
Người ta nể nhau vì năng lực, nhân cách và cách sống. Không ai nể lâu một người chỉ giỏi nổ, giỏi phô và giỏi tự dát vàng lên cái tôi của mình.
Đời lạ lắm. Lúa càng nặng hạt càng cúi đầu. Chỉ có lon rỗng mới kêu to.