Pháp Luân Đại Pháp Tại Hàn Quốc

Pháp Luân Đại Pháp Tại Hàn Quốc Pháp Luân Đại Pháp là để độ nhân

Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) là môn tu luyện Phật gia thượng thừa, do ông Lý Hồng Chí, Sư phụ của pháp môn sáng lập. Pháp môn lấy [việc] đồng hoá với đặc tính “Chân Thiện
Nhẫn” của vũ trụ làm căn bản, lấy đặc tính tối cao của vũ trụ làm chỉ đạo, là chiểu theo nguyên lý diễn hoá của vũ trụ mà tu luyện.

☘️ BƯỚC NGOẶT CUỘC ĐỜI CỦA MỘT VỊ HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG TIỂU HỌC ☘️Tác giả: Học viên Pháp Luân Công tại Hàn QuốcNhiều người...
01/09/2026

☘️ BƯỚC NGOẶT CUỘC ĐỜI CỦA MỘT VỊ HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG TIỂU HỌC ☘️

Tác giả: Học viên Pháp Luân Công tại Hàn Quốc

Nhiều người ngưỡng mộ bà Choi Young-sook, năm nay 56 tuổi, hiện đang là hiệu trưởng Trường Tiểu học Quốc dân Nhị Nghiệp Kim Hải, Hàn Quốc. Chồng bà cũng là một nhân viên trong ngành giáo dục, thường xuyên giúp bà làm việc nhà; mẹ chồng bà lại hay làm cho bà nhiều món ăn ngon. Không chỉ vậy, bà còn có hai con một trai một gái học hành xuất sắc — có thể nói đây là một gia đình hạnh phúc hiếm có. Với vai trò là một người vợ, một người mẹ và một nàng dâu, cuộc sống của bà Choi Young-sook bình an vui vẻ, nụ cười luôn nở trên môi.

Nhưng ai có thể ngờ rằng, 14 năm trước, chính bà Choi Young-sook từng ốm yếu nhiều bệnh, sống chung với thuốc men; từ đầu đến chân, toàn thân không chỗ nào không đau. Điều khiến bà đau đớn nhất là cô con gái út lại mắc bệnh thiếu máu bất sản, phải thường xuyên truyền máu điều trị. “Khi đó thật sự như sét đánh giữa trời quang giáng xuống đầu tôi”, bà Choi Young-sook bất lực nhớ lại. “Để chữa bệnh cho con gái út, tôi chạy ngược chạy xuôi khắp nơi tìm phương thuốc hay, nhưng đều không có hiệu quả rõ rệt. Là một người mẹ, tôi từ đầu đến cuối chưa từng từ bỏ, luôn hy vọng sẽ có kỳ tích xuất hiện”.

Kỳ tích ấy đã đến như thế nào?

“Vào một ngày năm 2004, bước ngoặt lớn đã đến với đời tôi, từ đó tôi bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới”, bà nói đầy phấn khởi. Hôm ấy, viện trưởng của một tiệm thuốc mà hai mẹ con bà thường đến đã giới thiệu Pháp Luân Công với bà, nói rằng công pháp này có lợi cho sức khỏe cả thân lẫn tâm, rất tốt cho cơ thể con gái bà. Cứ như vậy, theo lời bà, “trong sự hoài nghi, tôi đã bước lên con đường hạnh phúc không ngờ là tu luyện suốt đời”.

Sau khi tu luyện, cuộc đời vốn đang bế tắc bỗng trở nên tươi sáng

Sau khi tu luyện, tình trạng sức khỏe của bà Choi Young-sook đã cải thiện rõ rệt. Bà nói: “Trước khi tu luyện, mỗi khi chuyển mùa tôi đều phải uống thuốc bổ mới có thể cầm cự qua được. Khi bắt mạch, thầy thuốc Đông y nói ngũ tạng lục phủ của tôi đều cực kỳ suy yếu, sau tuổi 40 cơ thể sẽ khó mà gánh nổi. Nhưng đã 14 năm kể từ khi tu luyện, trong thời gian đó tôi chưa từng uống một lần thuốc bổ, cũng chưa từng đi bệnh viện lần nào”.

Việc tu luyện Pháp Luân Công đã mang lại cho bà Choi Young-sook những thay đổi to lớn. Thông qua cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” – cuốn sách chỉ đạo tu luyện của Pháp Luân Công, bà đã hiểu được căn nguyên gây bệnh của con người là gì và làm thế nào để tận gốc trừ bỏ bệnh tật, cuối cùng giúp bà thoát khỏi vòng xoáy lo lắng về bệnh tình của con gái. “Sau khi tu luyện, các tâm không tốt như nóng nảy, sợ hãi, bi quan và chán ghét… đã nhẹ đi trong thời gian rất ngắn. Trước đây vì bệnh tình của con gái mà tôi rất đau khổ; sau khi tu luyện, tôi đã thoát khỏi sự u uất một cách kỳ diệu, trong lòng tràn đầy cảm kích đối với Pháp Luân Đại Pháp”.

Vì bà Choi Young-sook luôn chiểu theo nguyên lý “Chân – Thiện – Nhẫn” của Pháp Luân Công để yêu cầu bản thân, chú trọng tu dưỡng tâm tính và luyện công đều đặn, nên không chỉ sức khỏe được khôi phục mà gia đình cũng càng thêm hòa thuận. Bà sống hòa hợp với những người xung quanh, trong công tác cũng thuận lợi thăng chức lên làm hiệu trưởng.

“Điều may mắn nhất là cô con gái nhỏ vốn mang trọng bệnh cũng đã cùng tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Công. Mười mấy năm tu luyện trôi qua, hiện giờ con bé không chỉ sống rất khỏe mạnh mà còn đã đi làm”. Bà xúc động chia sẻ: “Không lời nào có thể diễn tả hết lòng biết ơn của tôi với Sư phụ Lý Hồng Chí”.

Hy vọng ở Trung Quốc cũng có thể tự do tu luyện

Với tư cách là một nhà giáo dục, bà Choi Young-sook cho rằng tu luyện Pháp Luân Công giúp con người tìm lại nhân tính đã bị lạc mất trong văn minh vật chất. Pháp Luân Công đối với cá nhân, gia đình và xã hội đều có trăm điều lợi mà không có một điều hại, nhưng hiện nay ở Trung Quốc vẫn bị chính quyền Trung Quốc đàn áp, điều này khiến bà Choi Young-sook rất đau lòng.

“Ở Trung Quốc, đến nay vẫn không thể công khai nói rằng nguyên lý cơ bản của Pháp Luân Công là ‘Chân – Thiện – Nhẫn’ là tốt; giáo viên và học sinh Trung Quốc cũng bị tẩy não triệt để, chỉ cần nhìn thấy ba chữ ‘Chân – Thiện – Nhẫn’ là đã rùng mình né tránh. Tôi hy vọng cuộc đàn áp có thể sớm chấm dứt, để giáo viên và học sinh Trung Quốc cũng có thể tự do tu luyện theo ‘Chân – Thiện – Nhẫn’; khi đó không chỉ có được thân thể khỏe mạnh tiền bạc không mua được, mà đạo đức cũng sẽ được đề cao”.

(Tuyển chọn và biên tập từ Minghui.org, ngày 27/9/2018: “Bước ngoặt cuộc đời của một vị hiệu trưởng trường tiểu học người Hàn Quốc”)

🌸 DOANH NGHIỆP CẢI TỬ HOÀN SINH 🌸Tác giả: Chính TâmĐắc Pháp đến nay đã được 15 năm, giữa xã hội mà đạo đức ngày càng xuố...
01/09/2026

🌸 DOANH NGHIỆP CẢI TỬ HOÀN SINH 🌸

Tác giả: Chính Tâm

Đắc Pháp đến nay đã được 15 năm, giữa xã hội mà đạo đức ngày càng xuống cấp, ham muốn vật chất hoành hành này, chính miền tịnh thổ Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi tôi, quy phạm ngôn hành của tôi, đồng thời thay đổi cả nhân sinh quan và giá trị quan của tôi. Trong công việc, tôi luôn dùng tiêu chuẩn của người tu luyện để yêu cầu chính mình, xem nhẹ danh lợi, dùng mỗi lời nói và hành động của mình để chứng thực Pháp, cứu độ chúng sinh. Điều này đã giúp một doanh nghiệp nhà nước đang trên đà phá sản có thể cải tử hồi sinh. Tại đây, tôi có dùng hết ngôn từ của nhân loại cũng không cách nào diễn tả được lòng biết ơn Sư phụ.

Tôi may mắn đắc Pháp vào năm 1996. Trước đây tôi luôn công tác tại vị trí quản lý trong doanh nghiệp nhà nước, năm 1982 làm Xưởng trưởng, từ năm 1999 đến nay đảm nhiệm chức Chủ tịch Hội đồng quản trị. Suốt ngày đêm lao tâm khổ tứ, vừa khổ vừa mệt, tôi từng nhận được bằng khen của các cấp chính quyền và cũng có chút danh tiếng tại địa phương, điều đó khiến tâm hư vinh của tôi không ngừng bành trướng. Kết quả là thân thể đầy bệnh tật, khổ không kể thấu. Bạn bè, đồng nghiệp đều rất quan tâm đến sức khỏe của tôi, giúp tôi tìm thầy tìm thuốc khắp nơi nhưng đều không chuyển biến. Trong cơn tuyệt vọng, tôi đã nhiều lần đề đạt nguyện vọng lên cấp trên xin từ chức Xưởng trưởng.

Đúng lúc đó, một người bạn đã cho tôi mượn cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Khi lần đầu tiên cầm cuốn sách, vừa lật mở ra nhìn thấy ảnh Sư phụ và đọc trang đầu tiên, tôi cảm thấy từng chữ từng chữ như đang in sâu vào đại não mình. Mặt Thần của tôi đã minh bạch ra, tôi biết mình đã đắc được Phật Pháp và đã rơi lệ. Tôi giơ cuốn sách lên cao, rồi đặt lên đỉnh đầu, không kìm nén được mà thốt lên rằng: “Cuối cùng con đã tìm thấy Ngài rồi”. Người bạn thấy hành động đó của tôi liền nói, cơ duyên của bạn với Pháp Luân Công quả thực quá lớn. Lúc đó đúng vào kỳ nghỉ Tết, sau khi đọc xong một lượt cuốn “Chuyển Pháp Luân”, tôi biết rằng mình đã thực sự nghe được Phật Pháp rồi.

Trong quá trình học Pháp và tu luyện sau đó, thế giới quan của tôi đã có sự thay đổi rất lớn. Thông qua học Pháp luyện công, tâm tính được nâng cao, thân thể cũng biến đổi. Sau khi xem xong các video bài giảng của Sư phụ, tôi kiên trì học Pháp luyện công mỗi ngày; chỉ trong vòng một tuần, tôi đã có cảm giác “không bệnh nhẹ cả người”. Mỗi ngày tâm trạng đều đặc biệt tốt. Sau một tháng, các căn bệnh trước đây như thận ứ nước, sỏi mật, tăng sinh xương cột sống cổ từ đốt 5 đến đốt 7 (khiến một chân thường xuyên không nghe theo điều khiển), chứng chóng mặt, phong thấp, chân biến dạng… đều hoàn toàn biến mất không dấu vết.

Lúc này, thái độ với công việc của tôi cũng có sự thay đổi lớn. Công nhân viên bắt đầu bàn tán sau lưng rằng: “Tính cách của xưởng trưởng mình không giống trước kia nữa, thái độ nói chuyện cũng thay đổi rồi; trước đây bà ấy luôn đau ốm, suốt ngày tiêm thuốc uống thuốc, giờ thì thân thể đã khỏe mạnh, như biến thành một người khác vậy”. Sự việc này đã tạo nên ảnh hưởng lớn trong đội ngũ nhân viên và ngoài xã hội; mọi người đều biết tôi tu luyện Pháp Luân Công và đã được thụ hưởng lợi ích từ Đại Pháp. Mọi người không chỉ ủng hộ tôi tu luyện mà còn nói rằng nếu có thời gian họ cũng muốn luyện. Trên thân tôi đã thể hiện sự thần kỳ và vĩ đại của Đại Pháp. Phật ân hạo đãng của Sư phụ khiến tôi không lời nào diễn tả hết lòng kính trọng dành cho Ngài.

Sư phụ đã dạy chúng ta trong Pháp rằng:

“Đặc tính căn bản nhất trong vũ trụ này là Chân-Thiện-Nhẫn, Nó chính là thể hiện tối cao của Phật Pháp, Nó chính là Phật Pháp tối căn bản”. (Chuyển Pháp Luân)

Tôi chỉ có một niệm, quyết tâm dùng tiêu chuẩn “Chân – Thiện – Nhẫn” để đo lường và chỉ đạo chính mình, dĩ Pháp vi sư, coi môi trường công tác là môi trường tu luyện, cố gắng hết mức để mỗi một tư tưởng, mỗi một lời nói và hành động của mình đều phù hợp với các yêu cầu khác nhau của đệ tử Đại Pháp ở các tầng thứ khác nhau. Nhiều năm qua, mỗi khi gặp mâu thuẫn trong công việc, tôi đều kiên trì “hướng nội tìm”, học cách đặt mình vào vị trí của người khác để suy xét, thường xuyên nhắc nhở bản thân phải có lòng yêu thương, sự kiên nhẫn và bao dung với nhân viên.

Năm 1998, đơn vị chúng tôi xây dựng một tòa nhà rộng gần 3.000m2, bao gồm xưởng sản xuất và nhà ở cho nhân viên. Đó là công trình kết cấu khung, giá thành xây dựng mỗi m2 là 600 tệ, mức thấp nhất so với giá thị trường nhưng chất lượng xây dựng lại là tốt nhất. Bên thi công lúc đó nhất quyết muốn đưa cho tôi “phí lót tay”, tôi đã từ chối vài lần; sau đó họ nói sẽ tặng tôi một căn nhà, tôi cũng từ chối nốt. Tôi nói với họ rằng: “Tôi là người tu luyện Pháp Luân Công, Sư phụ yêu cầu người luyện công chúng tôi phải đạt đến cảnh giới cao vô tư vô ngã, tiên tha hậu ngã”. Anh ấy rất cảm động và nói với tôi: “Chị gái tôi cũng tu luyện Pháp Luân Công, từ tận đáy lòng tôi rất khâm phục những người luyện Pháp Luân Công các chị”. Sau này, anh ấy thường nhắc lại chuyện này với người khác và nói rằng người luyện Pháp Luân Công thực sự không tham, không chiếm của công, và tôi là người đầu tiên như vậy mà anh ấy gặp trong suốt nhiều năm làm ngành xây dựng.

Năm 2003 và 2007, thuận theo nhu cầu phát triển sản xuất của công ty, chúng tôi lại lần lượt xây thêm một xưởng sản xuất và một khu nhà ở nhân viên theo hình thức liên kết phát triển. Rất nhiều lãnh đạo và nhà thầu đã tìm đến tôi, việc đầu tiên là bàn về “phí lót tay”. Tôi nói với họ rằng, vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nên chắc chắn không thể nhận khoản tiền đó. “Nếu anh muốn hợp tác, hãy hạ chi phí thi công xuống mức thấp nhất thị trường, trong khả năng anh có thể chịu được thì chúng ta mới hợp tác”. Lúc đó anh ấy rất xúc động và nói với tôi: “Chẳng trách doanh nghiệp của chị lại làm ăn tốt đến vậy, người luyện Pháp Luân Công đúng là những người tốt. Chị à, tôi vô cùng kính trọng chị”. Sau khi anh ấy đem chuyện này kể cho các đồng nghiệp ở đơn vị, mọi người đều bàn tán: “Xã hội hiện nay vẫn còn người tốt như vậy sao, lãnh đạo bây giờ có ai là không tham đâu, ai cũng đang tìm đủ mọi cách để vơ vét tiền về túi riêng, người luyện Pháp Luân Công đúng là khác biệt, thật sự không tham không chiếm”.

Sự việc này đã lan truyền đến khắp địa phương, mọi người đều biết rằng các tòa nhà của công ty chúng tôi có chi phí xây dựng thấp nhất nhưng chất lượng lại tốt nhất, tạo nên tiếng vang lớn trong xã hội. Những ngày sau đó, khi doanh nghiệp của chúng tôi gặp khó khăn về vốn và cần vay mượn, hễ tìm đến các nhà thầu này là họ đều chủ động đưa tiền cho tôi, cho công ty mượn vài trăm nghìn tệ trong nửa năm hoặc vài tháng mà chưa bao giờ lấy một đồng lãi nào. Nhân viên tài chính của chúng tôi đều vô cùng cảm động. Vị phó giám đốc thường xuyên nói với mọi người rằng: “Chủ tịch của chúng ta chính là tài sản vô hình của doanh nghiệp. Bất kể chúng ta đi đâu làm việc, hễ nhắc đến bà ấy là mọi người đều rất kính trọng và sẵn lòng giúp đỡ. Làm việc trong doanh nghiệp này, chúng tôi cảm thấy rất tự hào”.

Năm 2002 khi con gái tôi kết hôn, nhà trai đã mua một căn nhà nhưng vẫn còn thiếu 50.000 tệ, tôi có tìm người bạn mượn 20.000 tệ. Đến khi tôi trả tiền, anh ấy nói: “Số tiền này tôi không lấy nữa, coi như là quà mừng tôi tặng cháu nhân ngày cưới. Chị làm lãnh đạo doanh nghiệp mấy chục năm qua, cũng bởi vì chị không tham không chiếm, nên đôi khi chúng tôi nói chuyện riêng với nhau đều bảo chị ‘ngốc’ quá. Các doanh nghiệp khác tuy không có tiền hoặc đã phá sản, nhưng lãnh đạo của họ đều giàu hơn chị nhiều, ai cũng có mấy căn nhà, lại còn ngồi xe sang. Sau khi cải cách doanh nghiệp nhà nước, chỉ còn mỗi đơn vị của chị là vẫn sản xuất bình thường, hơn nữa tình hình kinh doanh vẫn luôn rất tốt. Cá nhân chị thực sự là đã chịu thiệt thòi rồi, đôi khi chúng tôi thực sự cảm thấy bất bình thay cho chị”.

Doanh nghiệp tôi quản lý tuy quy mô không lớn, chỉ hơn 300 người, nhưng rất khó điều hành. Doanh nghiệp nhà nước vốn dĩ sinh tồn trong kẽ hở, áp lực từ mọi phía là rất lớn, thực sự là bước một bước lại gặp một rào cản. Có rất nhiều bộ phận có quyền quản lý chúng tôi, một việc bình thường của doanh nghiệp thường bị kéo dài rất lâu mới giải quyết xong; hiện tượng hạch sách, nhũng nhiễu, vòi vĩnh thường xuyên xảy ra. Dẫu biết rõ họ quá đáng, nhưng tôi biết mình là người tu luyện, không thể nóng giận với họ, mà phải thiện ý thương lượng, cuối cùng khiến họ thấu hiểu và đồng cảm với mình.

Bạn học và bạn bè đều thấy bất bình thay cho tôi, họ khuyên rằng, các doanh nghiệp nhà nước đều đang phá sản cả rồi, sao chị lại ở đây chịu khổ như vậy? Những hiện tượng xã hội hiện nay là điều chị không thể cưỡng lại được, đừng làm nữa, hãy rút lui đúng lúc. Đôi khi tôi cũng bị dao động trước lời khuyên của bạn bè, nhưng hễ trở về giữa các công nhân, tôi lại nghe thấy họ nói, các doanh nghiệp nhà nước xung quanh chúng ta đều sụp đổ cả rồi, chỉ còn lại mỗi đơn vị mình thôi. Chúng ta đang được hưởng phúc nhờ Đại Pháp đấy, vì chị tu luyện Pháp Luân Công nên chúng tôi đều được thụ ích. Nghe thấy những lời đó, tôi cảm nhận sâu sắc trách nhiệm trên vai. Trong công việc, tôi luôn không thể quên mình là một người tu luyện, gánh vác trách nhiệm chứng thực Đại Pháp và cứu độ chúng sinh. Tôi cần mang lại cơ hội việc làm cho họ, làm một vị xưởng trưởng đạt tiêu chuẩn.

Tại đơn vị, mình tôi vừa nắm quyền quyết định, vừa trực tiếp quản lý tài chính. Trong hơn 10 năm tu luyện, tôi chưa bao giờ khai khống để lấy dư của doanh nghiệp dù chỉ một xu. Mặc dù về phương diện này tôi đã nhận được sự công nhận của mọi người, nhưng tôi hiểu sâu sắc rằng mình vẫn còn cách rất xa tiêu chuẩn mà Sư phụ yêu cầu:

“Tu thành bậc Chính Giác vô tư vô ngã, tiên tha hậu ngã”. (Tinh Tấn Yếu Chỉ – Phật tính vô lậu)

Theo lý giải của tôi, tiêu chuẩn này không phải là cảnh giới chỉ sau khi viên mãn mới đạt đến, mà là tiêu chuẩn mà chúng ta phải đạt được trong từng sự việc của cuộc sống hàng ngày!

Do quan hệ công tác, diện tiếp xúc của tôi rất rộng và phải làm việc với rất nhiều bộ phận. Bất kể tôi đi đến đâu, họ đều rất quan tâm và câu hỏi đầu tiên luôn là: Sức mạnh nào đã giúp một doanh nghiệp nhà nước quy mô nhỏ có thể trụ vững đến ngày hôm nay? Đặc biệt là trong bối cảnh chính sách tài chính không ưu tiên hỗ trợ các doanh nghiệp nhà nước nhỏ, và môi trường vĩ mô hoàn toàn không có lợi cho sự sinh tồn của loại hình doanh nghiệp này. Việc công ty không chỉ tồn tại được mà hàng năm còn là doanh nghiệp có đóng góp đặc biệt cho ngân sách địa phương thực sự là một kỳ tích. Họ đều biết tôi luyện Pháp Luân Công. Tôi nói với họ rằng, nếu không phải là một người tu luyện Đại Pháp, tôi tuyệt đối không thể có được khả năng nhẫn chịu lớn đến vậy để giúp doanh nghiệp này kiên trì được đến tận bây giờ. Chính là Đại Pháp vĩ đại đã ban cho tôi trí huệ, chính là Sư phụ vĩ đại đã ban cho người tu luyện chúng tôi năng lực này.

Họ nói rằng, hôm nay chúng tôi đã thực sự hiểu ra rằng các học viên Pháp Luân Công đều đang làm người tốt, có tác dụng quan trọng trong việc giúp đạo đức nhân loại thăng hoa trở lại. Trước đây họ luôn cho rằng Pháp Luân Công là tham gia chính trị, nhưng sau khi hiểu rõ chân tướng, họ đều cho rằng Giang Trạch Dân quá xấu xa và đã đối xử quá bất công với Pháp Luân Công; những ví dụ như thế này có rất nhiều. Trong số những người tôi tiếp xúc, cũng có những người bị tà đảng đầu độc rất sâu, phải qua nhiều lần kiên trì khuyến thiện, họ mới hiểu ra sự thật. Tôi hiểu sâu sắc rằng để thế nhân hiểu được chân tướng chính là hy vọng đắc cứu duy nhất của họ. Cho dù bản thân có phải phó xuất bao nhiêu, tôi cũng không cảm thấy khổ.

Nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, cảnh giới tư tưởng được thăng hoa, doanh nghiệp cũng càng làm càng tốt, chất lượng sản phẩm được khách hàng công nhận nhất trong cùng ngành. Những khách hàng tiếp xúc với tôi đều biết tôi luyện Pháp Luân Công, họ rất khâm phục nhân cách của tôi và nói rằng hợp tác với tôi rất yên tâm, không cần phải phòng bị quá nhiều. Đồng thời, tôi cũng nhận được sự đánh giá cao từ các tầng lớp xã hội, chính quyền các cấp đã trao cho tôi những vinh dự cao quý, doanh nghiệp năm nào cũng là đơn vị có đóng góp đặc biệt cho ngân sách. Cá nhân tôi cũng nhiều lần được bình bầu là người lao động tiên tiến các cấp.

Điều này đã thu hút các bộ phận tuyên truyền đến phỏng vấn. Tôi đã giới thiệu với họ về tình hình của doanh nghiệp và bản thân mình, đặc biệt nhấn mạnh rằng những thành tựu mà doanh nghiệp và cá nhân tôi đạt được đều là nhờ tôi tu luyện Pháp Luân Công. Họ nói với tôi rằng, câu chuyện của bà thực sự rất cảm động, nhưng ngành thông tin chúng tôi có quy định, những sự việc về Pháp Luân Công không được đưa tin, rất xin lỗi bà. Tuy họ không dám đưa tin chính diện, nhưng thông qua câu chuyện của tôi, từ tận đáy lòng họ đều biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt.

Tôi chỉ là một trong số hàng triệu người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tự thân chứng kiến Pháp Luân Đại Pháp là cao đức Đại Pháp, đối với quốc gia, xã hội và gia đình có trăm điều lợi mà không một điều hại. Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu suy thoái và đạo đức nhân loại băng hoại như hiện nay, nguyện cầu những người có tiền duyên trong thiên hạ đều có thể đắc được sự cứu độ của Pháp Luân Đại Pháp, đều có một tương lai tốt đẹp.

(Tuyển chọn và biên tập từ [Minghui.org, ngày 16/5/2012] – “Chủ tịch Hội đồng quản trị tu luyện Đại Pháp – Doanh nghiệp cải tử hồi sinh”)

NGUỒN: CHÁNH KIẾN

🌷 TRẢ NHỮNG GÌ BẠN NỢ 🌷Trong quá trình tu luyện của tôi, tôi không luôn luôn tinh tấn được. Đôi khi, tôi bị thụt lùi phí...
30/08/2026

🌷 TRẢ NHỮNG GÌ BẠN NỢ 🌷

Trong quá trình tu luyện của tôi, tôi không luôn luôn tinh tấn được. Đôi khi, tôi bị thụt lùi phía sau. Rất thường, tôi bị điều này làm phiền. Tuy nhiên, Sư phụ không quên tôi và tôi không cầm được nước mắt khi tôi thiền tập. Có lẽ, là vì tôi giác ngộ được những gì Sư phụ dạy và sự thật là tôi có nhiều giấc mơ về những kiếp sống trước của tôi. Rất xa xưa, tôi là một vị tướng của một vương quốc nhỏ. Tôi thấy tôi mặc áo giáp và một cây kiếm sáng loáng. Cuộc đời trong kiếp đó thật là kinh khủng.

Trong kiếp đó, vị Vua rất tốt đối với tôi và xem tôi như là anh em ruột. Có một lần, vị Vua yêu cầu tôi tháp tùng Hoàng hậu trở về cung điện. Thật không may, lúc đó có trận lụt rất lớn xảy ra trên những con đường không đi qua được, rồi mưa rất lớn và gió mạnh, nước lụt khắp mọi nơi. Hoàng Hậu, cùng cô hầu, và tôi chạy vào một cái rừng nhỏ có gò đất cao. Có lẽ, vì sự khổ cực trên đường, rồi lụt lội, mưa lớn và gió mạnh, Hoàng Hậu đang có thai sinh ra một hài nhi.

Vì tôi không hoàn thành trách nhiệm của tôi trong kiếp đó, kiếp này, vị Vua là một người bạn cùng lớp với tôi trong đại học. Trong đại học, chúng tôi bạn bè với nhau rất tốt và sống cùng một ký túc xá trong bốn năm. Sau khi chúng tôi ra trường, chúng tôi làm việc khác thành phố. Sau này khi chúng tôi cùng học cao học tại cùng một đại học. Chúng tôi gặp mặt trong các kỳ thi và chúng tôi ngạc nhiên tại sao chúng tôi lại gặp lại nhau. Chúng tôi có cùng một vị tham vấn, học cùng một ngành, và sống cùng phòng trong bốn năm dài ở đại học! Giữa chúng tôi có một tiền duyên lớn như thế, tôi săn sóc cho bạn tôi trong hơn mười năm qua giống như một người anh em ruột. Chỉ cách đây vài năm, tôi mới biết được một lịch sử lâu đới giữa hai chúng tôi từ hơn một ngàn năm trước.

Điều này chứng tỏ rằng luật nhân quả là có thật! Phú qúy hay giàu có hay đau khổ hay bần cùng sẽ đi theo chúng ta khi chúng ta lìa đời. Mọi thứ sẽ bỏ lại ngoại trừ nghiệp lực của chúng ta, mà sẽ theo chúng ta như bóng với hình. Những gì chúng ta nợ, có thể là của cải vật chất hay tình cảm, chúng ta cuối cùng sẽ phải trả. Chúng ta có thể phải trả trong kiếp này hoặc kiếp sau. Đôi khi, nó có thể kéo dài đến ngàn năm. Chúng ta có tiền duyên với bất cứ ai mà chúng ta gặp và đặc biệt là với bạn bè, thân nhân của chúng ta. Có những tiền duyên tốt đẹp, và cũng có những cái không tốt. Chúng ta nên vui vẻ đón nhận những tiền duyên này. Điều này được biểu lộ rất rõ trong bài hát “Mộng tỉnh” của nữ ca sĩ Khương Mẫn: “Sinh mệnh vốn là tiên trên trời, Thành hay bại cũng như mây khói. ”

Có một lần tôi thấy nhiều kiếp trước của tôi. Tôi là một người đàn bà trong nhiều kiếp trước. Có một kiếp, người đàn bà đó có một đời sống rất buồn tủi và đau khổ. Tôi không ngăn được xúc cảm bởi điều này. Trong một kiếp khác, tôi là một vị tướng hay một hoàng tử. Nhưng điều mà tôi ngạc nhiên là, tôi đầu thai tại nhiều quốc gia khác, chứ không phải là Trung Quốc.

Thật ra, nhìều quốc gia Tây phương hầu như là theo Chúa và gần 70% dân số tin vào Thượng Đế. Nhiều năm qua, tôi đi học tại Anh quốc hay Hoa kỳ. Một giáo sư Anh ngữ nói với chúng tôi trong lớp rằng Trung Quốc là quốc gia duy nhất không có tín ngưỡng. Tôi cảm thấy mình giống như một quái vật. Tôi trước đây không tin vào đầu thai khi tôi nghe các Đạo sĩ hay Thầy tu nói về điều này. Tôi nghĩ điều này là vô lý hay mê tín dị đoan. Bây giờ, tôi biết rất rỏ. Nhiều thế hệ qua, chúng ta bị nhồi sọ bởi chủ thuyết duy vật tại Trung quốc. Tôi cảm thấy xấu hổ vì tính kiêu ngạo và thiển cận của tôi. Khi tôi còn nhỏ, một cụ gìa râu tóc bạc phơ đến nhà tôi để làm thân với tôi, nhưng tôi đuổi ông đi. Bây giờ, bất cứ khi nào tôi nghĩ đến điều này, tôi cảm thấy hối hận.

🙏 KIẾP TRƯỚC VÀ KIẾP NÀY CỦA TÔI 🙏Tác giả: Đệ tử Đại Pháp tại Đại Lục[ChanhKien.org] Đời này tôi may mắn được trở thành ...
23/08/2026

🙏 KIẾP TRƯỚC VÀ KIẾP NÀY CỦA TÔI 🙏

Tác giả: Đệ tử Đại Pháp tại Đại Lục

[ChanhKien.org] Đời này tôi may mắn được trở thành đệ tử thân truyền của Sư phụ, Sư phụ đã từ bi che chở cho tôi vượt qua được những tháng ngày gió tanh mưa máu của cuộc bức hại.

Vào thời khắc này, tôi đang đi trên con đường thành Thần, thực hiện lời thệ ước tiền sử của mình.

Vào những đời trước, tôi đã từng chuyển sinh thành Đạo nhân, võ tướng, có đời còn chuyển sinh thành chim.

Vào thời xa xưa tôi từng chuyển sinh làm một vị Đạo nhân, sau khi tu thành đã cưỡi hạc bay về trời. Đời đó, tôi đã góp phần vào việc đặt định nền văn hóa tu luyện trong lịch sử nhân loại.

Tôi từng chuyển sinh thành Dương Tôn Bảo thời nhà Tống, với khí thế hiên ngang, tướng mạo đường đường. Vì chống quân Liêu, bảo vệ nhà Tống, tôi đã bị quân Liêu giết chết khi đang ở độ tuổi hào hoa phong nhã.

Trong một bài viết trên trang Chánh Kiến có tiêu đề là “Truyện kể về kỳ duyên tại khe núi Hồ Lô”, có nói sơ về việc sau khi Dương Tôn Bảo tử trận, Mộc Quế Anh lên làm thống soái, trong truyền thuyết lịch sử, những câu chuyện về Dương Tôn Bảo đã được lưu truyền thiên cổ. Giờ đây, tôi ghi lại những ký ức đó để bạn đọc tham khảo. Cũng mong rằng với những ai không hiểu nhiều về Pháp Luân Đại Pháp, câu chuyện luân hồi này sẽ thức tỉnh những ký ức bị chôn vùi của các bạn. Hỡi con người thế gian, hãy minh bạch rằng: phản bổn quy chân, đồng hóa với Chân Thiện Nhẫn mới là mục đích của mỗi người chúng ta trong cuộc đời này, xin đừng bỏ lỡ cơ duyên chưa từng có từ thuở khai thiên lập địa này.

Từ nhỏ, tôi đã rất thích các câu chuyện truyền thuyết về những vị tướng Dương gia, nghe cả trăm lần mà cũng không thấy chán, nhất là tôi lại càng có một tình cảm đặc biệt đối với Dương Tôn Bảo. Tôi thường hay tưởng tượng rằng mình cũng uy vũ, hào hoa giống như Dương Tôn Bảo. Nhân tố sinh mệnh đời trước ít nhiều vẫn còn lưu lại trong sinh mệnh đời này của tôi, đời này tôi mắt to mày rậm, khuôn mặt khí khái, chính trực.

Trong những năm tháng trưởng thành, đôi lúc tôi cảm nhận được một tín tức mạnh mẽ, tín tức này như vô tình tiến nhập vào đầu óc tôi: phụ thân tôi là Dương Diên Chiêu, mẫu thân là Sài quận chúa, thê tử là Mộc Quế Anh. Trong lòng tôi luôn tự hỏi: Bây giờ họ đang ở đâu?

Sau khi tôi tu luyện Đại Pháp, Sư phụ đã khai mở những ký ức xa xưa của tôi, tôi đã nhớ được một số sự kiện trong đời trước. Đời đó là thời nhà Tống, một lần phụ thân Dương Diên Chiêu gọi tôi đến, nghiêm túc và trịnh trọng nói: “Quân Liêu xâm phạm bờ cõi Trung Nguyên, các vị thúc thúc đều đã tử trận, vậy nên gánh nặng bảo vệ nước nhà, trọng trách của Dương gia đều đặt trên vai của con đó.” (Tôi cũng không nhớ rõ lắm lời nguyên gốc của phụ thân Dương Diên Chiêu, đại ý là như vậy). Hôm đó, tôi mặc áo giáp, đầu đội mũ sắt, mang theo chiến cờ có khắc chữ “Dương” và chữ “Soái”, dẫn theo 10 vạn binh, chuẩn bị xuất chinh. Lòng tôi ôm chí lớn, bái biệt người thân, dẫn 10 vạn binh mã xuất chinh trong hào khí cuồn cuộn.

Trên đường gió lớn nổi lên, cát vàng đầy trời, trời đất âm u. Vùng núi hoang vu, g*i góc chằng chịt chẳng có lối đi, không rõ phương hướng, quân Tống gian nan tiến về phía trước trong thời tiết khắc nghiệt, thất lạc không ít binh mã, ngựa đổ người chết, thương vong nặng nề. Mấy lần giao chiến với quân Liêu, binh tướng hai bên xông trận, ngựa chiến hí vang, tiếng chém giết dậy trời. Binh mã do tôi thống lĩnh từng nhóm từng nhóm ngã xuống, vô số người tử trận. Binh mã hao tổn chỉ còn lại một vạn, về sau còn lại năm nghìn, sau cùng chỉ còn lại mấy trăm. Lúc đó, quân Tống bị trúng kế, rơi vào vòng mai phục, quân Liêu bao vây bốn bề. Tôi thống lĩnh những binh mã còn sót lại đột phá vòng vây. Đại tướng quân Liêu không muốn giết tôi, muốn tôi hàng phục giống như Dương Tứ Lang. Nhưng sự hưng vong của đại Tống, trọng thác của gia phụ, khiến tôi không hề sợ chết. Tôi cưỡi ngựa chiến, khí thế oai phong lẫm liệt, tay cầm cây thương của Dương gia đánh đâu thắng đó, trong nháy mắt đã đâm chết hơn 200 quân Liêu. Chiến mã của tôi rất hiểu ý người và có linh tính, trong lúc nguy nan nó trở nên mạnh mẽ giống như ngựa Thần, giúp tôi thêm uy phong chiến đấu. Quân Liêu thấy vậy, đã đồng loạt nhằm vào tôi bắn hàng vạn mũi tên. Tôi kiên cường nghênh chiến, con chiến mã gắng sức giúp tôi tả xung hữu đột. Cuối cùng, khắp thân tôi bị hàng vạn mũi tên đâm xuyên qua, những mũi tên chằng chịt cắm lên khắp người tôi. Hồn lìa khỏi xác, ngay lúc đó thân thể hoàn chỉnh của tôi bay lên không trung, thời không bất động, tư duy bất động, mọi âm thanh đều tĩnh lặng, hoàn toàn tĩnh lặng, tất cả đều dừng lại, đời đó của tôi đã kết thúc như vậy đó.

Luân hồi nghìn năm trong trần thế, bị sự đời phiền lụy, chìm sâu trong cõi ô trọc, tôi đã bị mê lạc trong cõi người thường mà quên mất tâm nguyện từ thuở xa xưa, lỡ mất cơ duyên gặp mặt cùng Sư phụ.

Đầu năm 1993, trong giấc mơ tôi nhìn thấy các vị Thần Tiên từ khắp nơi tề tựu lại, cưỡi mây ngũ sắc cùng bay đến một nơi, những vị Phật, Đạo, Thần đó ra hiệu cho tôi: “Hãy đến đông bắc mau lên! Đến đông bắc mau lên!” Tôi không hiểu ý của họ. Năm 1994, khi Sư phụ giảng Pháp tại Quảng Châu, lại có người thúc giục tôi đi Quảng Châu, nhưng tôi vẫn chần chừ không chịu đi, lỡ mất cơ duyên được đích thân nghe Sư phụ giảng Pháp.

Ngày 17 tháng 06 năm 1997, tôi đã may mắn đắc Pháp. Khi vừa trông thấy quyển Chuyển Pháp Luân, tôi lập tức nhận ra đây là một quyển sách tu luyện, nhưng tôi cảm thấy rằng tu luyện quá khó, tôi tu không nổi. Tôi đã mặc cho quan niệm chi phối, suýt nữa lại lỡ mất cơ duyên. Trong giấc mơ, Sư phụ đã đến nhà tôi, Sư phụ đi vào nhà, tôi vừa nhìn thấy Sư phụ, chủ nguyên thần liền chấn động tỉnh giấc, lập tức đầu rạp xuống đất bày tỏ lòng tôn kính vô thượng của tôi dành cho Sư phụ từ bi vĩ đại. Sư phụ từ ái nâng tôi dậy, khai mở chính niệm của tôi, từ đó tôi đã đi trên con đường trở về ngôi nhà thật sự của mình. Một lần, Sư phụ bảo tôi đừng ngủ nữa, hãy thức dậy luyện công, tôi nói tôi không biết luyện, Sư phụ ở trong giấc mơ, tay cầm tay mà dạy tôi luyện, đồng thời cũng truyền thụ công pháp cho tôi. Khi tôi vừa ngồi xuống đả tọa, châu thiên lập tức được đả thông, thiên mục liền mở ra.

Cuộc bức hại tàn khốc gió tanh mưa máu đã bắt đầu, có một lần tôi bị những bộ kinh văn giả làm cho u mê đầu óc, tôi đã cầu xin Sư phụ đánh thức đệ tử, trong giấc mơ Sư phụ đã điểm hóa cho tôi, giúp tôi thể ngộ được sự huyền diệu của chân cơ. Mấy ngày sau đó, tôi đã nhận được kinh văn mới của Sư phụ, bắt đầu quá trình duy hộ Đại Pháp bằng chính sinh mệnh của mình.

Năm 2003, chính quyền tà ác đã bắt giữ phi pháp hơn 70 học viên Pháp Luân Công ở vùng tôi, tôi là một trong số đó, bị liệt vào nhân vật trọng điểm nên đã bị đánh đập, tra khảo một cách tàn nhẫn. Để không tiết lộ tin tức, tôi đã muốn cắn đứt lưỡi của mình, quyết không khai một lời nào, cũng để tà ác hết hy vọng khai thác thông tin từ tôi. Tuy vậy, cắn mấy lần mà lưỡi chỉ sưng lên chứ không đứt. Nhìn thấy cảnh sát tà ác chuẩn bị treo tôi lên trên để mà tra tấn, tôi lo rằng nếu mình không thể chịu đựng được sẽ gây tổn thất cho các học viên, liền đâm đầu vào tấm sưởi nhiệt, máu lập tức tuôn trào ra, khi đâm đầu vào lò sưởi thêm một lần nữa, tôi đã hôn mê bất tỉnh. Lúc này, Sư phụ từ bi đã cứu sống tôi, trong không trung xuất hiện bốn chữ “Pháp Chính Càn Khôn” lấp lánh ánh vàng kim sừng sững giữa trời đất, tôi đã được ban cho một sinh mệnh mới, bốn ngày sau tôi được thả về nhà.

Năm 2006, tôi lại bị bắt giữ phi pháp, mấy tên cảnh sát tà ác trói hết chân tay tôi lại, nắm lấy đầu tôi mà đập mạnh vào tường, sau đó tôi bị chuyển đến trại lao động cưỡng bức nào đó của tà ác, tại đây tôi đã cùng với các đồng tu dùng sinh mệnh của mình để duy hộ Pháp, cùng viết nên những trang sử bi tráng đó, cảnh sát tà ác bị chính khí cuồn cuộn của các đệ tử Đại Pháp làm cho khiếp sợ, không dám hành ác. Tôi tuyệt thực để phản đối bức hại, khi tôi chỉ còn thoi thóp thì Sư phụ đến, Ngài ôm tôi vào lòng đút từng miếng cơm cho tôi. Nhìn thấy Sư phụ, tôi khóc mà nói với Ngài rằng: “Sư phụ, đệ tử kém cỏi quá, đệ tử không chịu được khổ.” Sư phụ nói: “Con đừng sợ, Sư phụ sẽ thay con gánh chịu tất cả.” Tôi đã tận mắt nhìn thấy Sư phụ chịu đựng tất cả thay cho tôi.

Hỡi những đệ tử còn chưa tinh tấn, bị ô nhiễm và cám dỗ trong chốn hồng trần loạn thế, tôi đã từng có lúc không buông bỏ được vợ con, bị tình cảm vây khốn, vấp ngã liêu xiêu. Một lần nọ, Sư phụ mang theo Trư Bát Giới và Tôn Ngộ Không đến, Sư phụ nhìn tôi rồi nhìn Trư Bát Giới, ánh mắt của Sư phụ đảo qua lại giữa tôi và Trư Bát Giới, rồi Ngài lại nhìn Tôn Ngộ Không, ngụ ý sâu xa, tôi lập tức hiểu ra, vội vàng nói: “Sư phụ, con không muốn làm Trư Bát Giới, con sẽ dũng mãnh tinh tấn như Tôn Ngộ Không, trở thành một đệ tử tinh tấn.”

Thoát khỏi sự trói buộc của tình cảm, giải thể an bài tà ác của cựu thế lực, giờ đây toàn thân tôi nhẹ nhõm, thoải mái, chính niệm đầy đủ, có thể vận dụng thần thông diệt trừ tà ác như ý muốn. Nhiều lần phối hợp cùng các đồng tu đến các hang ổ của tà ác phát chính niệm cự ly gần để giải cứu đồng tu, thông qua thiên mục nhìn thấy công xuất ra quả là uy lực vô tỷ. Liên tiếp ba ngày gần đây, tôi cùng các đồng tu đến gần các hang ổ tà ác để phát chính niệm cự ly gần. Tôi kiên định xuất ra một niệm: lệnh cho tà ác nội trong ba ngày phải phóng thích đồng tu vô điều kiện. Trong định nhìn thấy đao kiếm loang loáng, thần thông nhằm thẳng vào hang ổ tà ác, chém chết vô số tà ác. Hôm đó, trên đường trở về nhà, tôi và các đồng tu cùng nhìn thấy những áng mây ngũ sắc xuất hiện trên bầu trời. Hai ngày sau đó, người đồng tu bị giam giữ phi pháp đã chính niệm chính hành mà ra khỏi hang ổ của ma quỷ.

Tôi thật vinh hạnh vì đã may mắn đắc được Đại Pháp trong kiếp này, không uổng phí những năm tháng luân hồi chịu đựng vô số khổ nạn tại nhân gian, càng không uổng đã từng kết duyên là người thân của Sư phụ, là con trai đời trước và là đệ tử đời này của Sư phụ. Tôi nhất định trân quý Thánh duyên này, dũng mãnh tinh tấn, thức tỉnh vô lượng chúng sinh. Cũng mong rằng tất cả các đồng tu đều hiểu rõ mục đích của chúng ta khi đến thế gian này: đời đời chịu đựng biết bao khổ nạn là vì để đời này được đắc Pháp, để trợ Sư chính Pháp trong kiếp này, hoàn thành lời thệ ước từ thời tiền sử.

Nếu điều gì chưa thỏa đáng, xin quý đồng tu từ bi chỉ rõ.

(Bài viết do đệ tử Đại Pháp chỉnh lý lại theo lời kể của tác giả, cơ bản giữ đúng nguyên văn theo lời người kể).

Address

수원시
Ansan
8946

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Pháp Luân Đại Pháp Tại Hàn Quốc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category