26/08/2026
ĐẶNG THÙY TRÂM – TỪ MÁI NHÀ BÌNH YÊN ĐẾN TRÁI TIM TỔ QUỐC 🇻🇳
Trước khi trở thành người nữ bác sĩ, liệt sĩ được nhiều thế hệ biết đến, Đặng Thùy Trâm từng là một người chị cả rất đỗi bình dị trong gia đình.
Qua ký ức của những người em, chị hiện lên là một cô gái nhỏ nhắn, dịu dàng, thùy mị, khéo tay và luôn nghiêm khắc với bản thân. Chị biết may vá, thêu thùa, cẩn thận ghi chép từng kỹ thuật vào sổ; những ngày cuối tuần còn rủ các em ra vườn hái rau để chuẩn bị bữa ăn cho gia đình.
Những điều rất nhỏ ấy đã tạo nên một mái nhà đầy yêu thương.
Năm 1966, Đặng Thùy Trâm tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội và xung phong vào chiến trường miền Nam. Tháng 3/1967, sau gần ba tháng hành quân, chị đến Quảng Ngãi và được phân công công tác tại Đức Phổ. Tại đây, chị tham gia cứu chữa thương binh, nhân dân và du kích địa phương.
Xa gia đình, những lá thư chị gửi về vẫn luôn chan chứa tình cảm dành cho cha mẹ và các em. Trong một bức thư ngày 8/3/1969, chị nhiều lần nhắc đến “ba má yêu thương”.
Tình yêu dành cho gia đình đã hòa quyện với tình yêu đồng đội, nhân dân và Tổ quốc.
Ngày 22/6/1970, trên đường đi kiếm thức ăn cho thương binh, bác sĩ Đặng Thùy Trâm rơi vào ổ phục kích của đối phương và anh dũng hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi.
Tuổi trẻ của chị dừng lại giữa chiến trường.
Nhưng những trang nhật ký, những lá thư và câu chuyện về một người con gái Hà Nội đã dành tuổi thanh xuân của mình cho đất nước vẫn tiếp tục được nhiều thế hệ nhắc nhớ.
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, được trở về với gia đình sau mỗi ngày làm việc, chúng ta càng có thêm lý do để trân trọng những điều tưởng như rất bình thường ấy.
Bởi để có những ngày bình yên hôm nay, đã từng có những người trẻ gửi lại tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường.
🇻🇳 Đời đời ghi nhớ công ơn các anh hùng liệt sĩ!