04/08/2026
NGUYỄN ÁI QUỐC VÀ CON ĐƯỜNG CHUẨN BỊ CHO SỰ RA ĐỜI CỦA ĐẢNG
Ngày 5/6/1911, tại Bến Nhà Rồng, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Tổ quốc trên con tàu Amiral Latouche-Tréville, bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước. Theo nhiều tư liệu chính thống, trước lúc lên đường, Người từng bày tỏ khát vọng: "Tôi muốn đi ra ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào, tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta."
Đó không chỉ là quyết định của một người thanh niên yêu nước, mà còn là khởi đầu cho hành trình tìm lời giải đối với câu hỏi lớn của dân tộc: Con đường nào có thể đưa Việt Nam giành được độc lập, tự do và xây dựng một lực lượng đủ sức lãnh đạo cách mạng?
CHUẨN BỊ CON ĐƯỜNG CHO CÁCH MẠNG VIỆT NAM
Đầu thế kỷ XX, Việt Nam chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp. Nhiều phong trào yêu nước đã liên tiếp diễn ra với khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc. Những nỗ lực ấy thể hiện tinh thần yêu nước mạnh mẽ và ý chí không khuất phục của nhân dân Việt Nam, nhưng vẫn chưa tìm được con đường phù hợp để đưa cách mạng đến thành công.
Nguyễn Tất Thành luôn trân trọng những đóng góp của các bậc tiền bối. Tuy nhiên, thay vì lựa chọn đi theo một con đường đã có, Người quyết định trực tiếp tìm hiểu thực tiễn ở nhiều quốc gia để tìm lời giải cho cách mạng Việt Nam.
Trong nhiều năm hoạt động ở nước ngoài, Nguyễn Ái Quốc vừa lao động để mưu sinh, vừa nghiên cứu lịch sử, các cuộc cách mạng trên thế giới và thực tiễn đấu tranh của các dân tộc bị áp bức. Từ quá trình khảo nghiệm đó, Người từng bước xác định con đường giải phóng dân tộc theo con đường cách mạng vô sản và vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lênin vào điều kiện cụ thể của Việt Nam.
CHUẨN BỊ VỀ TƯ TƯỞNG, CHÍNH TRỊ VÀ TỔ CHỨC CHO ĐẢNG
Điểm đặc biệt trong sự nghiệp của Nguyễn Ái Quốc là không dừng lại ở việc tìm ra con đường đúng. Người dành nhiều năm chuẩn bị những điều kiện cần thiết để biến con đường ấy thành hiện thực.
Thông qua việc truyền bá tư tưởng cách mạng, đào tạo cán bộ, xây dựng tổ chức và tập hợp lực lượng yêu nước, Nguyễn Ái Quốc từng bước hình thành đội ngũ cán bộ nòng cốt và tạo cơ sở về tư tưởng, chính trị, tổ chức cho sự ra đời của một chính đảng cách mạng thống nhất.
Quá trình chuẩn bị ấy dẫn tới Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản đầu năm 1930. Dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc, Hội nghị quyết định hợp nhất các tổ chức cộng sản thành một chính đảng thống nhất – Đảng Cộng sản Việt Nam – đồng thời thông qua các văn kiện do Người khởi thảo, xác định mục tiêu trước hết của cách mạng Việt Nam là giành độc lập dân tộc, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân và từng bước đưa đất nước tiến lên.
Sự kiện này không chỉ đánh dấu sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam mà còn chấm dứt cuộc khủng hoảng kéo dài về đường lối và tổ chức lãnh đạo cách mạng, mở ra bước ngoặt có ý nghĩa quyết định đối với lịch sử dân tộc.
NHÌN NHẬN LỊCH SỬ TỪ SỰ THẬT
Có quan điểm xuyên tạc cho rằng Nguyễn Ái Quốc chỉ "mang một học thuyết từ nước ngoài về Việt Nam", vì vậy sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam không xuất phát từ thực tiễn dân tộc. Tuy nhiên, các văn kiện của Đảng và tư liệu lịch sử chính thống cho thấy điều ngược lại.
Nguyễn Ái Quốc đến với chủ nghĩa Mác – Lênin từ yêu cầu cấp bách của cách mạng Việt Nam và luôn nhấn mạnh việc vận dụng sáng tạo lý luận vào điều kiện cụ thể của đất nước. Chính quá trình khảo nghiệm thực tiễn, chuẩn bị về tư tưởng, chính trị và tổ chức trong nhiều năm đã tạo nền tảng để thống nhất phong trào cách mạng và hình thành một chính đảng đủ khả năng lãnh đạo dân tộc.
Hành trình ra đi từ Bến Nhà Rồng không chỉ mở đầu cho cuộc tìm đường cứu nước của Nguyễn Ái Quốc, mà còn mở đầu cho quá trình chuẩn bị về tư tưởng, chính trị và tổ chức để Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời. Từ hành trình ấy, cách mạng Việt Nam có một đường lối đúng đắn và một lực lượng đủ khả năng lãnh đạo nhân dân đấu tranh giành độc lập dân tộc. Đó là sự thật lịch sử đã được khẳng định bằng thực tiễn cách mạng Việt Nam và các nguồn tư liệu chính thống của Đảng và Nhà nước.