17/11/2020
Viết cho em - #1
Điều tệ hại nhất là sau khi quyết định chấm dứt với một người nhưng bản thân ta lại không thể giải thoát khỏi đoạn tình cảm này. Cứ nghĩ không gặp sẽ thôi nhớ, không nhìn sẽ chóng quên. Chỉ biết làm những việc tưởng chừng vô nghĩa nhưng thực ra là để cố thôi nhớ về em.
Vẫn muốn kể cho em nghe đủ chuyện trên đời nhưng lại chẳng thể gửi một tin nhắn. Muốn nghe giọng em nói đấy nhưng không còn lí do để bắt đầu. Muốn tiếp tục quan tâm nhau nhưng lại sợ thành làm phiền, thành dư thừa, thành sự mệt mỏi trong mắt nhau mãi mãi.
Ước gì bây giờ thành phố đổ một trận mưa rào xối xả, trút vào lòng mình, cuốn hết muộn phiền để vầm nát kẻ ở lì trong đó không chịu
tan biến đi. Ước gì Đà Nẵng này hẹp lại, cấp ba không ngắn ngủi như thế để những người yêu nhau tìm được về với nhau hoặc chí ít là không xuất hiện đáp án "buông bỏ".
Con người, giỏi nhất là ảo tưởng vị trí của mình trong tâm can người khác. Càng lớn, tự khắc mộng mơ cũng ít dần, ảo tưởng cũng bớt đi, vì những người lớn cô đơn đã ngộ được chân lý. Đời thực là nơi những ảo tưởng hoàn toàn trở nên bất lực. Duy chỉ có một thứ ảo tưởng dai dẳng nhất mà chúng ta chưa bao giờ có thể buông bỏ và tỉnh ngộ. Là thứ ảo tưởng về vị trí của mình trong lòng người mình thương yêu...
Via P
_