14/01/2026
Xuân về, tự dưng lại nhớ Hải Phòng - Tp Quê hương
Cứ mỗi độ Tết đến Xuân về, những người con xa Hải Phòng lại mang trong lòng một nỗi nhớ rất riêng. Không ồn ào, không nói thành lời, nhưng cứ âm ỉ, len lỏi trong từng khoảnh khắc cuối năm.
Nhớ cái rét ngọt của gió mùa Đông Bắc, cái lạnh rất Hải Phòng – lạnh nhưng không buốt, đủ để người ta muốn co ro trong áo khoác, đủ để thấy Tết đang về thật gần. Nhớ mùi bánh chưng xanh trong căn bếp nhỏ, mùi lá d**g, mùi khói bếp quyện với tiếng cười nói rộn ràng của cả nhà.
Nhớ những con phố tuổi thơ: Tam Bạc, Lạch Tray, Cầu Đất… Mỗi con đường đều chất chứa kỷ niệm. Nhớ buổi chiều lang thang ăn bánh mì cay, chén chè giòn tan trong tiết trời se lạnh. Nhớ cả tiếng rao đêm quen thuộc – thứ âm thanh mà đi xa rồi mới thấy quý đến nhường nào.
Lớn lên, rời Hải Phòng để mưu sinh, để học tập, để theo đuổi ước mơ… Mỗi người một phương, một cuộc sống. Nhưng lạ lắm, dù ở đâu, cứ thấy mai đào nở, nghe mùi Tết thoang thoảng là tim lại khẽ nhói. Nhớ nhà. Nhớ bố mẹ. Nhớ cái Tết giản dị mà ấm áp của những năm tháng chưa lo nghĩ nhiều.
Hải Phòng trong ký ức của những người con xa quê không chỉ là một thành phố, mà là cả một bầu trời tuổi thơ. Là nơi để nhớ, để thương, để mong một ngày được quay về – ngồi bên mâm cơm ngày Tết, nghe lại những câu chuyện cũ, và thấy mình vẫn là đứa trẻ của năm nào.
Xuân này, nếu chưa thể về…
Thì thôi, gửi nỗi nhớ theo gió, theo hoa, theo những ngày cuối năm mà yêu thương quê nhà nhiều hơn một chút.
Hải Phòng ơi, nhớ lắm… 💐