17/09/2019
Mãi mãi tình thương là một điều bí mật.
Tại sao bé bị khuyết tật?
Bươm bướm hỏi:
Bạch Thầy!
Con có vấn đề này muốn tham vấn tuệ giác của thầy. Con có một bé khuyết tật nên con có tham gia hội của các bố mẹ có con khuyết tật để chia sẻ kinh nghiệm chăm sóc con. Hội có những chiều hướng tâm linh khác nhau.
Có gia đình hiểu theo đạo Bụt bình dân nói: “Gia đình có nhân quả từ kiếp trước, có nợ với bé nên bé đến đòi nợ. Họ nói là đó là quan điểm của đạo Phật.
Gia đình công giáo theo Chúa nói: “Ba mẹ tốt nên Chúa mới gửi những đứa trẻ như thế nhờ chăm sóc. Họ gọi những em bé khuyết tật là thiên thần.”
Theo cách nhìn dân gian khác thì cũng nhiều ý kiến như chăm những đứa thế này thì nó gánh nghiệp cho gia đình, và những người còn lại sẽ được bình an. Hay như có những đứa trẻ khuyết tật trong nhà thì hậu vận sẽ giàu có. Tiêu cực hơn, có người nghĩ rằng bé là oan gia và nó vào nhà để báo đời.
Hầu hết, các bố mẹ chăm con dạng này đều rất cực nên họ nói cách nhìn của đạo Thiên Chúa có vẻ nhân văn và tôn trọng gia đình có con khuyết tật.
Con có nghe pháp thoại của Sư Ông, và cái hiểu của con giống như trong một gia đình thừa hưởng nguồn năng lượng chung như một cái cây, năng lượng có tốt, có xấu. Năng lượng này là một dòng chảy từ nhiều đời, và mỗi người biểu hiện ra như một chiếc lá. Trên cành cây có lá nguyên vẹn, có lá khiếm khuyết, nhìn thấy cành cây là một, thì thấy mình và con là một, như bàn tay có ngón ngắn, ngón dài.
Con yêu và chăm sóc con, vì đó là một biểu hiện của con. Với người khác, cái nhìn thấy ấy có vẻ hơi khó thực tập.
Thầy có tuệ giác về vấn đề này không? Đa số gia đình có vẻ phẫn uất khi gặp cách giải thích của đạo Bụt bình dân là do ba mẹ thiếu phước nên sinh con như thế, và họ có xu hướng thích được xoa dịu theo cách của nhà thờ. Con học pháp với Sư Ông, con ở Thủ Đức, con chưa đủ duyên để gặp ai ở Làng Mai cả. Có dịp thầy giảng ở Sài Gòn, thầy cho con biết để con lạy ra mắt. Chúc thầy an lạc.
Mảnh hồn đau thương
Cám ơn chị Bươm Bướm chia sẻ về hoàn cảnh của gia đình chị. Thầy rất thông cảm với tâm sự của chị và những gia đình có bé khuyết tật. Thật sự, đi tìm nguyên nhân vì sao bé bị khuyết tật không phải là việc đơn giản như nhiều người giải thích ở trên đâu!
Theo giáo lý của Bụt, không bao giờ chỉ do một nguyên nhân mà có thể biểu hiện ra một quả. Tất cả mọi hiện tượng đều phải do nhiều nguyên nhân đến với nhau một cách đầy đủ, thì cái ấy biểu hiện ra như bông hoa, cái nhà, đứa con, tật bệnh... Đổ lỗi cho con là oan gia cũng không đúng, do cha mẹ tốt nên Chúa mới gửi những đứa trẻ như thế nhờ chăm sóc cũng chỉ là cách nói, do di thể tật bệnh cũng không đúng, do thiếu một nhiễm sắc thể nơi tinh trùng của cha hay tế bào trứng của mẹ cũng không đúng, do mẹ bị trượt chân lúc mang thai cũng không đúng hoàn toàn...
Thầy thích hình ảnh cái cây và bàn tay năm ngón, mà Sư Ông thường giảng về mối liên trong gia đình. Con cái giống như bàn tay có năm ngón, có đứa út, có đứa lớn, có đứa cao, có đứa thấp, có đứa thông minh, có đứa chậm hiểu, có đứa mạnh khỏe, có đứa bệnh tật, nhưng tất cả đều là con của mẹ.
Cây là mẹ sinh ra hàng ngàn chiếc lá, và lá nào cũng là con của cây. Tuy nhiên nhìn kỹ, lá đồng thời cũng là mẹ của cây, bởi vì nhờ lá hút năng lượng mặt trời, rồi nó dùng sức sống có sẵn trong cây để chế ra nhựa luyện nuôi cây. Cây mạnh khỏe cũng nhờ lá.
Khi tới gần cây, ta thấy không có ngọn lá nào giống lá nào cả, có những chiếc lá tròn trịa, xinh đẹp, lành lặn, cũng có nhiều lá bị méo mó, tật nguyền ngay từ lúc mới sinh ra, có lá bị các loài sâu bọ ăn một phần, gần nửa, hơn nửa, có lá vàng úa héo mòn, có lá chết khi vừa mở mắt, có lá khô ngay trong mùa xuân, có lá chết giữa mùa hè, có nhiều lá vàng úa lìa cành vào mùa thu và có lá xanh mãi trên cành cây.
Dù lá như thế nào đi nữa, cây vẫn tiếp tục gửi nước, chất đạm, nhựa sống tới nuôi từng chiếc lá, chính vì thế mỗi tờ lá mới dùng các thức ăn ấy hòa với quang tử hút từ mặt trời, lá tự biết chế biến thành nhựa luyện để gửi trở lại nuôi cây và tất cả gia đình anh chị em lá khác. Cây không hề đòi hỏi, than trách, đặt vấn đề vì sao lá này méo mó, lá này khuyết tật, lá này bị sâu rầy làm hư hao, bởi vì cây biết tất cả lá đều là con của mình. Lá nào cũng đều được cây nuôi với tất cả cái sức lực của cây, vì cây biết rõ chính cây đã sinh ra ngàn chiếc lá đầu mùa xuân.
Người mẹ nên học hạnh của cây. Các con dù lành mạnh, khuyết tật, thông minh, dại dột, xinh đẹp hay xấu xí đều là con của mẹ. Mục đích của mẹ là nuôi dưỡng, chăm sóc, trưởng dưỡng, yêu thương giúp con lớn lên. Người mẹ tập nhìn con là con của mẹ, nhưng con cũng là mẹ của mẹ, bởi do nhờ con, tinh ba của ba mẹ mới được tiếp nối mãi về sau.
Người mẹ giỏi là người mẹ có tình thương. Có tình thương rồi, thì mẹ không đòi hỏi, không than trách, không than phiền, không nổi nóng khi nuôi dưỡng và chăm sóc cho con, đặc biệt là mẹ cha vất vả ngàn lần với đứa con khuyết tật không thể tự đi đứng, ăn uống, tắm rửa, nuôi thân.
Sự thật, đứa con khuyết tật mới thật sự cần tình thương nhiều hơn từ cha mẹ, bởi vì nó đang đau đớn trong thân thể và tù túng trong tâm hồn. Nó là đứa bé bất hạnh! Nó thật sự tội nghiệp lắm! Thử đặt ta vào hoàn cảnh của bé, nằm mãi một nơi nhiều năm tháng, hoặc không đi đứng bình thường thật là khổ sở và đau đớn tới mất nào! Ai đi ngang qua cánh cửa tật bệnh mới biết xót thương cho những tấm thân tật bệnh. Và chỉ có tình thương ngọt ngào như tơ trời Đâu La Miên của mẹ với cái tâm không đặt điều kiện của mẹ mới có công năng làm vơi đi nỗi khổ trong thân tâm của con.
Nếu đứa con cảm thấy bớt khổ, thì đó làm một món quà cao cả nhất của người mẹ. Con chính là thiên thần của mẹ, bởi thiên thần không phải là cái đẹp bên ngoài, mà nhờ con biểu hiện ra khuyết tật để mẹ trải nghiệm và biết thế nào tình thương đích thật, một loại tình cảm ngọt ngào không điều kiện. Nơi đâu có tình thương ấy, thì nơi ấy có cái đẹp, có Thiên Đường. Lúc ấy, mẹ chính là hiện thân của Phật Bà Quan Âm, Thánh mẫu Maria; mẹ biểu hiện nguồn sáng thiêng liêng, thánh thiện nhất trên đời.
Vậy, cần gì phải đặt vấn đề tại sao con tôi khuyết tật? Tôi đã làm gì mà sinh một đứa con như thế? Gia đình tôi ăn ở như thế này, thế kia nên mới sinh ra một đứa khuyết tật... Trong tình yêu thật, nó không có chỗ đứng cho những câu hỏi tại sao, lý do, kỳ thị, trách móc, hờn tủi... Những thứ này đều tạo ra từ cái tâm lý luận, phán xét, cố chấp dựa vào bản ngã riêng biệt, và chính nó ngăn chận con đường yêu thương chân thật.
Mẹ là món quà mà sự sống ban cho con, và con là món quà mà sự sống ban cho mẹ. Mẹ và con như nước với nguồn, như hoa với nắng, như trăng với sao. Nhờ con, mẹ biết thương, và nhờ mẹ, con học được bài học yêu thương. Cả hai cần nhau để làm ra tình thương, cái ý nghĩa và lý tưởng cao đẹp của đời người. Cây làm được như thế, và mong sao mẹ cũng sẽ làm được cây. Cám ơn mẹ!