22/08/2026
"Tiếp nối chủ đề Niềm vui của bài trước.
Sáng nay Hà Nội mưa như trút, tôi với đồng nghiệp sắp xếp sách lên kệ rồi quay một ít video. Xong xuôi ngồi tán ngẫu, cậu bảo rằng độ này thấy đọc không vui. Cảm giác trống rỗng, trái tim nó không rung động dù đã cố gắng đọc những cuốn làm mình say mê điếu đổ (bạn tôi yêu mến Chekhov). Tôi không bình luận gì, chỉ nhớ thời điểm tôi thấy mình vui với đọc nhất là khi chưa đi làm. Thời mà lăn lê chốn nào cũng đọc được, ngồi đâu cũng chìm đắm được. Cậu bạn gật gù đồng cảm.
Cậu bạn tôi trăn trở như thế vì cậu ta gắn sự đọc và sự viết với nhau, không đọc được thấy viết không khơi dòng nổi. "Người vui sẽ không viết văn", tôi lại tiếp tục không bình luận gì cho câu này. Ừ, thế người vui chưa chắc đã đọc, nhưng có người đọc mà thấy vui đấy, chỉ vui thôi cậu có tin không? Để chứng thực niềm tin, tôi gửi ra những tấm hình này.
Ở chốn thành phố lâu, khi được hòa vào thiên nhiên chợt nổi da gà và đầu óc gần như trắng xóa, rồi lại từ từ bình ổn. Khi mang sách theo và gặp tụi nhỏ, tôi thấy giống cục nam châm chỉ cần ở đó cả ba sẽ tự động hút vào nhau. Với tôi, văn chương là tự do, các em lựa chọn điều mình thích. Chọn chơi cùng chúng tôi, chọn giúp chúng tôi lấy củi, chọn ngồi đọc và vẽ vời cùng nhau. Và thế nào đó, những khoảnh khắc ngồi đọc các cuốn sách xuất hiện.
Khoảnh khắc này là thật, vì tôi nằm trong nó nên tôi biết chúng thật thà, dù kéo dài vài chục giây hay cả phút đi chăng nữa. Tụi nhỏ cầm - chạm - cảm sách có điệu hồn nhiên tôi đồ rằng chúng chỉ có được ở lứa tuổi này thôi. Thấy màu thì vui, thấy con khủng long thì tò mò, chán rồi thì để sách lại đó. Rất rõ ràng và công bằng đúng không? Không có gì hơn kém ở mối quan hệ này cả. Đọc là một động từ, sách là một danh từ, như vô số các động - danh từ ghép lại vào nhau, ý nghĩa của chúng vẫn gắn với nhu cầu của con người. Như bao điều đang trôi chảy khác.
Tôi nói với bạn lần nào trước đấy rằng, quả thật có thời điểm tôi không tự mình thấy rung động với việc đọc. Nhưng đời vẫn có bao người đọc, tôi có thể rung động vì họ. Các cuộc đời trôi chảy, sống sót, quyện và bện thành mối với nhau, rồi ta sẽ sang một chương mới: vừa nuối tiếc một mình tự do của quá khứ, vừa phấn khích những cơ hội của tương lai, và nhìn về hiện tại mình đang lớn lên chậm rãi, chông g*i thế nào.
Tháng 9 cầu trời mưa ngớt nắng vàng
Để chúng tôi gặp nhau và mừng rỡ"
------------------------------------
Thư Viện Cội Rễ - Gieo hạt giống
(Tình Nguyện Sông Mã)
✉️ [email protected]
☎️ 0366.2323.89 (Ms.Bình)