07/10/2020
Nâu và đen
Sáng ra quán cà phê lạ gần nhà ngồi. Đã để ý chỗ này từ lâu vì quán thường rất đông khách mỗi buổi sáng.
Bạn phục vụ bước ra, hỏi muốn gọi đồ gì, không cầm theo menu. Cũng như bao quán cà phê phổ thông khác, có vẻ khách hàng thường sẽ có 2 lựa chọn cố định: đen hoặc nâu, có đá hay không đá. Rất gọn và hiệu quả.
Những lựa chọn mang tính nhị nguyên thường là lựa chọn nhanh chóng, đỡ phải nghĩ nhiều: đúng hoặc sai, chính hoặc tà, yêu hay không yêu, to be or not to be... từa tựa vậy. Nhưng việc phải lựa chọn giữa cái này hoặc cái kia vô tình đơn giản hóa vấn đề một cách quá mức trong khi bản chất của nó lại đa dạng và phức tạp. Hiểu được sự phức tạp là một việc khó, nhưng chính điều đó mới tạo nên sự thú vị, muôn màu. Như menu cà phê ngoài đen hoặc nâu thì sẽ còn espresso, americano, latte, cappucino, Irish, Turkish...
Điều đó làm tôi tự dưng nghĩ đến việc từ trước đến nay bản thân vẫn luôn đòi hỏi mọi thứ cần phải rõ ràng trước khi bắt tay làm một việc gì đấy: học cái này để làm gì, làm việc này sẽ dẫn đến kết quả gì, tóm lại là đáng hay không đáng... Nhưng những gì thực tế bày ra trước mắt lại không đơn giản như thế: một thứ không có ích bây giờ lại có ích về sau, trong cái hiệu quả ngắn hạn lại có cái không hiệu quả về lâu dài... Mọi thứ đều hỗn độn và không rạch ròi như gọi "đen" hay "nâu". Dần dần tôi mở lòng mình ra để bao chứa sự hỗn độn đấy.
Nhưng sáng nay, việc gọi một ly espresso vẫn có thể làm một bạn phục vụ quán cà phê nào đấy bị bối rối.