31/07/2026
“Hỡi nữ thần chí tôn đáng kính!
Nghe ta nói, và xin nàng chớ giận:
Bản thân ta đã biết rõ trong lòng
So Pénélope vợ ta thì thần nữ đẹp xinh hơn,
Hơn về dáng điệu, hơn về tầm vóc:
Pénélope chỉ là người trần tục,
Nàng, một nữ thần mãi mãi duyên tươi.
Dẫu sao, ta vẫn cầu mong và ước nguyện từng ngày
Được về quê quán và ánh lên phút giây đoàn tụ.
Dù phải chọn muôn vàn gian khổ nữa
Do một vị thần dội xuống giữa trùng dương,
Cũng xin vâng, bởi trái tim ta đau khổ đã từng,
Ta đã chịu nhiều và trải nhiều vất vả
Trong cuộc chiến tranh, giữa làn sóng cả,
Sau những nỗi qua rồi, nếu phải chịu thêm
Một nỗi xót xa, ta sẽ chịu cam lòng!”
(Khúc ca V, câu 266 – 281)
Giữa hành trình lưu lạc kéo dài mười năm, Ulysse được nữ thần Calypso yêu say đắm và sẵn sàng ban cho chàng cuộc sống bất tử. Trước nhan sắc của một nữ thần và lời hứa về cuộc đời vĩnh cửu, chàng vẫn lựa chọn một con đường khác, hướng về quê hương, gia đình.
Tư tưởng bao trùm quán xuyến tâm hồn Ulysse là ý chí trở về thấy lại tổ quốc, quê hương, dù có phải trả bất cứ giá nào. Đó chính là lòng yêu nước, lòng yêu nước bắt đầu từ lòng yêu ngôi nhà mình đã sinh ra và lớn lên, lòng gắn bó thiết tha với quê hương xứ sở. Odyssée là thiên anh hùng ca về lòng chung thủy, về tình yêu, về giá trị của gia đình và ý nghĩa của hai tiếng "trở về". Hành trình của Ulysse nhắc chúng ta rằng, sau mọi vinh quang hay cám dỗ, điều con người khát khao nhất vẫn là nơi có những người đang chờ mình.
Cho đến nay, Odyssée vẫn khiến người đọc rung động bởi những câu thơ vừa hùng tráng vừa giàu cảm xúc. Mỗi lần lật mở tác phẩm là một lần bước vào chuyến hải trình kỳ vĩ của trí tưởng tượng, đồng thời gặp lại những giá trị chưa bao giờ cũ của nhân loại.