17/08/2026
Với học sinh ngày ấy, sáng thứ Hai đầu tiên của mỗi tháng luôn mang một không khí rất đặc biệt. Đó là ngày toàn trường tập trung dưới sân để dự lễ chào cờ. Mỗi lớp sẽ lần lượt thay nhau đảm nhận nhiệm vụ "trực cờ" – một công việc vừa vất vả vừa đáng tự hào. Từ sáng sớm, các bạn được phân công sẽ tất bật khiêng bục phát biểu, đặt tượng Bác Hồ lên vị trí trang trọng, kê bàn ghế, trải khăn bàn ngay ngắn rồi cắm một bình hoa tươi để chuẩn bị cho buổi lễ.
Các lớp còn lại cũng không hề nhàn rỗi. Lớp trưởng sẽ phân công từng nhóm đi lấy ghế nhựa, xếp thành hai hàng thẳng tắp cho cả lớp ngồi. Nhưng đó là câu chuyện của những năm về sau. Còn thuở đầu tiểu học, khi sân trường vẫn còn đơn sơ, làm gì đã có những chiếc ghế nhựa như bây giờ. Mỗi đứa chỉ việc tháo đôi dép của mình, đặt xuống sân rồi ngồi lên đó suốt buổi chào cờ. Chỉ một hình ảnh giản dị như thế cũng đủ gợi lại cả một bầu trời ký ức của thế hệ 8x, 9x.
Tiếng trống vang lên, cả sân trường lập tức im lặng. Lá cờ đỏ sao tung bay trong tiếng Quốc ca hùng tráng mà hàng trăm học sinh cùng cất cao giọng hát. Sau nghi thức chào cờ là phần được mong chờ nhất: cô Tổng phụ trách bước lên bục để công bố điểm thi đua của từng lớp. Cả sân trường như nín thở. Đứa nào cũng thấp thỏm chờ nghe tên lớp mình, xem tuần vừa qua đứng thứ mấy trong khối, có được xếp trong tốp đầu của toàn trường hay không. Có lớp vỡ òa trong niềm vui, có lớp lại tiếc nuối và tự hứa sẽ cố gắng hơn ở tuần sau.
Tiếp đó, cô Hiệu trưởng sẽ lên phát biểu, nhắc nhở những điều cần lưu ý và dặn dò kế hoạch cho thời gian tới. Suốt lúc cô nói, cả sân trường im phăng phắc. Chỉ còn tiếng loa vang đều, xen lẫn tiếng gió lao xao qua những tán cây và tiếng chim ríu rít đâu đó trong sân trường.
Khi buổi lễ kết thúc, lớp được phân công trực cờ lại tiếp tục công việc thu dọn: cất bục, khiêng tượng Bác Hồ, xếp bàn ghế, mang bình hoa vào phòng. Các lớp khác cũng nhanh chóng phân công những bạn nam khỏe mạnh bê từng chồng ghế nhựa trở lại kho. Chỉ ít phút sau, sân trường lại trở nên rộng thênh thang như chưa từng diễn ra một buổi lễ đông vui.
Những sáng thứ Hai còn lại trong tháng thì nhẹ nhàng hơn nhiều. Sau tiếng trống vào lớp, học sinh không tập trung ngoài sân nữa mà ở lại lớp để dự tiết sinh hoạt đầu tuần. Dẫu vậy, trong ký ức của biết bao thế hệ học trò, buổi chào cờ đầu tháng với tiếng Quốc ca, bảng xếp hạng thi đua đầy hồi hộp và cả những đôi dép được lót xuống sân để ngồi vẫn luôn là một mảnh ghép đẹp đẽ, bình dị và khó có thể phai mờ theo năm tháng.
Nguồn ảnh: Sách Đạo Đức lớp 1 thập niên 1990 và đầu 2000
Cre: Sách Đẹp