27/05/2026
GỬI ANH VƯỢNG RÂU: NGHỆ SĨ VÀ TRÁCH NHIỆM TRƯỚC LỊCH SỬ, DÂN TỘC
Đây là bài viết thứ tư tôi dành riêng để nói về nhân vật này. Tôi chọn cách không công kích, không chế giễu, mà là phân tích một cách văn minh, thấu đáo dưới góc nhìn của một khán giả về phát ngôn của một người mang danh nghệ sĩ Việt.
Nếu những bài viết trước, mỗi bài tôi đã bóc tách một chút từng khía cạnh trong chân dung của người nghệ sĩ, thì ở bài viết này, tôi muốn đi sâu hơn vào chính những hành động và lời nói cụ thể của anh Vượng Râu.
Nghệ sĩ, trong mắt công chúng, vốn là người đại diện cho cái đẹp và những giá trị văn hóa. Vì vậy, tôi không thể chấp nhận một người làm nghệ thuật lại sử dụng những lời lẽ tục tĩu công khai trên mạng xã hội. Và điều khiến tôi phẫn nộ hơn cả là việc anh xuyên t.ạc lịch sử, p.hỉ b.áng những thành tựu của chính nước nhà.
Thưa anh!
Anh sinh ra và lớn lên trên đất Việt, mảnh đất hình chữ S này đã nuôi nấng anh. Sự hòa bình, tự do mà anh và tôi đang hưởng thụ hôm nay được đổi bằng xương m.áu của biết bao vị anh hùng liệt sĩ, của những người cha, người mẹ vĩ đại của dân tộc. Trong số đó, có nữ anh hùng bất khuất Võ Thị Sáu, người mà nhân dân ta đời đời tôn kính.
Thế nhưng, tại sao anh lại có thể buông lời cay nghiệt, bảo rằng nữ anh hùng của dân tộc là "th.ần k.inh", là "không bình thường"?
Chưa dừng lại ở đó, anh còn đưa ra những lời vu khống, cho rằng chính quyền Việt Nam cổ súy cho TQ b:ắt nạt dân ta.
Tôi vốn ít khi theo dõi anh nên chẳng hề biết trước đó anh đã có những phát ngôn sai lệch nào khác về lịch sử. Cho đến khi truyền thông đồng loạt đưa tin về những lùm xùm gần đây, vì tò mò tìm hiểu, tôi mới bàng hoàng nhận ra những góc nhìn lệch lạc của anh về Nhà nước.
Tôi thực sự sốc khi thấy anh dùng từ "bò đỏ" để gọi người dân của mình, một thuật ngữ m.iệt thị vốn chỉ xuất hiện từ các thành phần cực đoan, l.ưu v.ong ph:ản đ:ộng. Điều tôi không ngờ nhất là thuật ngữ ấy lại phát ra từ miệng của anh!
Xâu chuỗi lại hàng loạt phát ngôn ấy, tôi xin phép được nói thẳng: Anh đã sai, rất sai rồi anh Vượng Râu ạ! Và anh cần phải dũng cảm thừa nhận cái sai đó trước khi mọi thứ đi quá xa, trước khi quá muộn.
Không phải tôi đang d.ọa anh, nhưng những phát ngôn của anh đã chạm vào lằn ranh đỏ của pháp luật và có dấu hiệu phạm vào "Tội làm tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (theo Điều 117 Bộ luật Hình sự).
Hoặc nhẹ nhất, hành vi xúc phạm danh dự người khác và xuyên tạc lịch sử trên không gian mạng cũng sẽ bị xử phạt hành chính nghiêm khắc từ 10 đến 20 triệu đồng theo Nghị định 15/2020/NĐ-CP, kèm theo việc bị khóa tài khoản hoặc cấm sóng toàn diện.
Tôi biết anh có tiền, anh có thể thuê những luật sư giỏi nhất để cãi cho anh. Nhưng anh ơi, liệu tiền bạc hay cái tài cãi đó của luật sư có giúp anh chiến thắng được không khi anh đã chọn đi ngược lại với niềm tin, lòng tự tôn và dòng máu đang chảy trong tim của cả một dân tộc?
Tôi không biết phía sau anh có thế lực nào chống lưng, anh tự tin mình mạnh cỡ nào. Nhưng có một sự thật anh cần nhớ: Luật pháp Việt Nam rất nghiêm minh và hoàn toàn "không có vùng cấm" cho bất kỳ ai, dù người đó có là ngôi sao hay người có tầm ảnh hưởng đến đâu.
Tôi với anh chẳng quen biết, tôi cũng chưa từng xem anh diễn, giữa chúng ta không có th:ù oán hay thành kiến cá nhân. Nói đúng hơn, tôi chưa từng gh:ét anh, nhưng chính những phát ngôn ng:ông c,uồng của anh đã tạo nên một sự ph:ản cảm tột cùng trong lòng tôi.
Nghe cái cách anh trịnh th:ượng ra thông báo yêu cầu đài truyền thông Công an Nhân dân phải gỡ bỏ những cáo buộc về anh, rồi đ:e d.ọ.a yêu cầu mọi người ngừng bàn tán, nếu không anh sẽ "kiện ngược lại" hoặc "dùng biện pháp mạnh", tôi lại càng hiểu rõ cái tính cách ương ngạnh, cái tôi quá lớn và sự ảo tưởng quyền lực của anh.
Điều cuối cùng, tôi chỉ muốn hỏi đúng anh một câu nữa, chân thành từ lòng một người con đất Việt: Anh cũng sinh ra từ mảnh đất này, anh cũng có mẹ, vậy khi anh buông lời xúc phạm đến những "người mẹ già của dân tộc", những biểu tượng thiêng liêng của đất nước, đêm về nằm gác tay lên trán, liệu anh có cảm thấy một chút cắn rứt, một chút lỗi lầm nào với tổ tiên, với mảnh đất đang nuôi sống anh hay không?
Lê Thị Huyền ✍️