17/09/2015
[NHÀN ĐÀM #6]
Saigon cho ta những gì ?
Hôm qua em inbox hỏi, liệu sau khi tốt nghiệp em có nên vào Saigon không ? Chị kể em nghe chuyện chị ở Saigon đi. Thế nên tiện, mình ôn lại mớ kí ức 6 năm sống ở Saigon.
Mình bắt đầu biết đến Saigon bằng những chuyến bus liên tục sáng đi chiều về giữa Biên Hòa và Saigon để làm giấy tờ nhập học bị thất lạc. Rồi đến lượt kiếm nhà, cùng nhỏ bạn ở trong căn phòng gỗ ghép bé tí ngay chợ Hồ Thị Kỷ, bé đến nỗi chỉ vừa đủ hai đứa chui ra chui vào, học thì thôi ngủ mà ngủ thì thôi học.
Saigon là chuỗi ngày sinh viên đầu tháng bưng về một thùng mì giảm giá, 1 tập vé xe bus sinh viên 68 nghìn. Tối còng lưng đạp xe đi dạy. Đêm lạch cạch gõ chữ kiếm tiền.
.. là những bận sốt đến 41 độ, gắng trụ trên giường kí túc cho đến lúc nhập viện. Và những ngày rúm ró trên giường bệnh mong mau tan học để có người vô mua cháo. Những bữa vừa ôm cuốn sách soạn giáo án chờ ngày ra viện vừa ngó qua bên kia đường là trường Bách khoa vàng sắc lim xẹt.
..là nhiều những hôm khóc ngon lành như trẻ nhỏ vì thấy bận bịu, vất vả, ấm ức và cô đơn.
Nhưng,
Saigon là nơi dạy cho mình cách trưởng thành cứng cáp. 4 năm quay xe máy ở kí túc giúp mình trở thành lực sĩ, xe nào cũng quay cái vèo thản nhiên. Saigon dạy mình đóng từng cái đinh, kê từng cái kệ oai phong như bất cứ anh con trai nào.
Saigon dạy cho mình cách trân trọng yêu thương. 4 năm trời sống ở kí túc, đùm bọc, sẻ chia nhau từ đồng bạc cuối cùng đến chuỗi ngay chăm nhau bệnh, an ủi nhau khi bị... bồ đá.
Saigon cũng dạy cho mình cách kết nối sợi dây gia đình mỏng manh, rời rạc. Để mình biết rằng dẫu có thế nào, bến đỗ cuối cùng cũng là gia đình.
Saigon nuôi cho mình dài sợi đam mê. Giúp cho mình dẫu sóng gió thế nào, cũng kiên định theo đuổi những gì mình mong muốn. Dẫu dập vùi thế nào cũng chọn cách để tâm mình an yên nhất.
Saigon cho mình những kỉ niệm bình yên, những tình yêu giản dị : chỉ một mớ rong nuôi cá trước hiên, một ly chanh nóng giữa đêm bệnh để mãi mãi dù chẳng thành tình, mình cũng mang nặng sự hàm ơn yêu thương.
Và rốt cuộc, sau 6 năm sống ở Saigon- Saigon tặng cho mình những người bạn, những người đồng nghiệp đáng yêu, một ông chồng đủ sức bao dung với mọi sự hâm đơ của mình.
[ Viết trong giờ nghỉ trưa của gái văn phòng ]