Hẻm Đọc

"Bí mật của tóc tiên" là một trong những tác phẩm giàu cảm xúc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, đưa người đọc trở về với tuổ...
30/08/2026

"Bí mật của tóc tiên" là một trong những tác phẩm giàu cảm xúc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, đưa người đọc trở về với tuổi thơ trong trẻo qua những câu chuyện hồn nhiên, dí dỏm nhưng cũng đầy ý nghĩa. Cuốn sách kể về thế giới của những cô cậu học trò với những bí mật nhỏ bé, những rung động đầu đời và tình bạn chân thành. Bằng lối kể chuyện nhẹ nhàng, gần gũi, tác giả khéo léo tái hiện những cảm xúc mà hầu như ai cũng từng trải qua khi còn nhỏ.

Điểm hấp dẫn của tác phẩm nằm ở cách xây dựng nhân vật tự nhiên, đáng yêu và giàu cá tính. Mỗi nhân vật đều mang một nét riêng, khiến người đọc dễ đồng cảm và như bắt gặp hình ảnh của chính mình hoặc bạn bè thời thơ ấu. Xen lẫn những tình huống hài hước là những thông điệp sâu sắc về tình bạn, lòng tốt, sự sẻ chia và cách trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống.

Với văn phong trong sáng, giàu chất thơ của Nguyễn Nhật Ánh, "Bí mật của tóc tiên" không chỉ dành cho thiếu nhi mà còn là món quà ý nghĩa dành cho người lớn muốn tìm lại những ký ức đẹp của tuổi học trò. Đây là một cuốn sách nhẹ nhàng nhưng để lại nhiều dư âm, giúp người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của tuổi thơ và những giá trị giản dị nhưng bền vững của cuộc sống.

Một tác phẩm ấm áp, dễ đọc, giàu cảm xúc, rất phù hợp với học sinh và những ai yêu thích văn học thiếu nhi Việt Nam.

nming_nguyet ✍️ - 25/07/2026

Kỷ niệm 4 năm - 22/08/2022 💚
23/08/2026

Kỷ niệm 4 năm - 22/08/2022 💚

“Mẹ làm gì có ước mơ” của tác giả Hạ Mer không chỉ là một cuốn tản văn về tình mẫu tử, mà còn là một cuộc đối thoại nội ...
26/07/2026

“Mẹ làm gì có ước mơ” của tác giả Hạ Mer không chỉ là một cuốn tản văn về tình mẫu tử, mà còn là một cuộc đối thoại nội tâm sâu sắc, chạm đến những góc khuất trong tâm hồn của cả người con và đấng sinh thành. Tác phẩm đã nhanh chóng tạo được tiếng vang nhờ khả năng biến những câu chuyện cá nhân thành một thông điệp phổ quát, lay động và đầy ý nghĩa về sự hy sinh, tình yêu thương gia đình và những trăn trở của thế hệ trẻ.

Tác phẩm là một tập hợp những mẩu chuyện nhỏ, những lát cắt ký ức và cảm nhận về cuộc sống đời thường, xoay quanh hình ảnh người mẹ tần tảo và sự hy sinh thầm lặng. Nội dung sách không chỉ ca ngợi tình yêu vô bờ bến của mẹ mà còn đi sâu phân tích những tầng nghĩa sâu sắc đằng sau câu nói tưởng chừng như một lời phủ nhận đơn giản: “Mẹ làm gì có ước mơ”.

Cuốn sách hé lộ rằng, ước mơ của mẹ không hề mất đi mà đã được “chuyển hóa” thành hạnh phúc của con cái. Đó không phải là một sự mặc định của hoàn cảnh, mà là một lựa chọn chủ động, một hành động mang tính triết lý sâu sắc.

Bên cạnh đó, tác phẩm còn dành không gian để khắc họa hình ảnh người cha ít nói, yêu thương thầm lặng, qua đó phản ánh rào cản giao tiếp phổ biến trong nhiều gia đình Á Đông. Đồng thời, cuốn sách cũng là tiếng nói của thế hệ trẻ, soi chiếu những áp lực về công việc, kỳ vọng xã hội và gánh nặng tâm lý khi phải “sống tốt để đền đáp công ơn cha mẹ”.

Điểm mạnh lớn nhất của tác phẩm chính là văn phong giản dị, chân thành nhưng có sức lay động mạnh mẽ. Hạ Mer không dùng những từ ngữ hoa mỹ, cầu kỳ mà chọn cách kể chuyện gần gũi, sử dụng những câu thoại và tình huống đời thường để chạm đến trái tim người đọc.

Tác giả khéo léo dùng những chi tiết nhỏ nhưng đắt giá để minh họa cho sự hy sinh của người mẹ, chẳng hạn như câu chuyện mẹ nhặt nhạnh củ cải hỏng ở chợ, hay việc nói dối không thích ăn đào quất ngày Tết để dành tiền mua sắm cho con. Những chi tiết này không chỉ kể lại một hành động, mà còn bóc trần sự đấu tranh nội tâm, nỗi mệt mỏi và tình yêu thương vô điều kiện, tạo ra sức nặng cảm xúc vượt qua mọi ngôn từ.

Cấu trúc phi tuyến tính, không theo một trình tự thời gian cố định, giúp tác phẩm trở nên linh hoạt, mang lại cảm giác như đang lật giở một cuốn album ảnh cũ, nơi mỗi ký ức đều ấm áp và trân quý.

“Mẹ làm gì có ước mơ” nhận được rất nhiều sự đồng cảm và đánh giá tích cực từ độc giả. Nhiều người đọc chia sẻ rằng họ đã khóc khi đọc sách, bởi họ tìm thấy hình ảnh của chính mẹ mình và của bản thân mình trong từng câu chữ. Cuốn sách được xem như một “liệu pháp tinh thần”, giúp nhiều người đối diện với những áp lực của bản thân và gợi nhắc về tình yêu thương lớn lao từ gia đình.

“Mẹ làm gì có ước mơ” là một tác phẩm xuất sắc, một cuốn sách mà bất kỳ ai cũng nên đọc, không chỉ để hiểu hơn về mẹ, về cha, mà còn để hiểu hơn về chính bản thân mình. Tác giả Hạ Mer đã thành công trong việc biến nỗi day dứt của người con thành động lực để sống tốt hơn, và biến sự hy sinh của người mẹ thành một hành động cao cả.

Đây không chỉ là một cuốn sách, mà còn là một tấm gương để soi chiếu, một lời thức tỉnh mạnh mẽ giúp chúng ta kết nối lại với những giá trị cốt lõi và thiêng liêng của gia đình.

nming_nguyet ✍
12/02/2026

1/ Giới thiệu tác phẩm“Bút ký lính tăng – Hành trình đến Dinh Độc Lập” là một tác phẩm hồi ký – tư liệu tái hiện chân th...
10/05/2026

1/ Giới thiệu tác phẩm

“Bút ký lính tăng – Hành trình đến Dinh Độc Lập” là một tác phẩm hồi ký – tư liệu tái hiện chân thực hành trình chiến đấu của những người lính xe tăng trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Tác giả cuốn sách - Đại tá, Nhà văn Nguyễn Khắc Nguyệt là người lái xe tăng 380 (Lữ đoàn 203) tiến vào Dinh Độc Lập trưa 30/4/1975.

2/ Những dòng ghi chú của tôi khi đọc sách

09/09/2024

Đại đội xe tăng C4 (nếu tôi nhớ không nhầm) bắt đầu cuộc hành trình (câu chuyện) vào năm 1971. Khi đại đội còn tập huấn tại miền Bắc, hơn 30 người, đại đội trưởng, phó, lính tăng lái xe, có cả những anh sinh viên học được 1 năm đại học, cao đẳng thì nhập ngũ, và những anh nhóm máu D. Cho đến khi nhận lệnh vào Nam chiến đấu, trên con đường vào Quảng Bình, đại đội dừng chân tại Nghệ Tĩnh, gặp những cô y sinh, anh thì ngượng ngùng, anh thì tỏ vẻ, giới thiệu về xe tăng cho các em. Rồi đại đội đi biển vào đến Quảng Bình. Dân xe tăng, nhưng đi biển thì kém lắm, anh nào anh nấy “nổ ngược”, tức là động cơ quay ngược, đầu nạp thành đầu xả, đầu xả thành đầu nạp.

Đóng doanh trại tại Quảng Bình, chuyện về việc tổ cải thiện đời sống, phải đi lên rừng hái rau dại, hay đi dân vận để đổi thịt lấy rau. Rồi cả chuyện đại đội đón giao thừa 1972. Xa nhà, nhưng đồng đội, đồng chí, mỗi người một phương, lại càng thân mật.

11/09/2024

Đại đội tăng C4 nhận lệnh hành quân vào Huế, đánh vào lưng kẻ địch khi chúng còn phải dồn quân về mặt trận Quảng Trị. 8 chiếc xe tăng (550 mã lực) vượt Trường Sơn. Trên đường đi, tính cách của những người lính được thể hiện phần nào, nhưng nổi bật lên là khả năng chỉ huy của cán bộ đại đội. Phân tích kế hoạch rõ ràng, theo kiến thức đã học và theo kinh nghiệm thực chiến; Có dự trù những trường hợp ngoài mong muốn xảy ra; Phân chia nhiệm vụ rành mạch, dứt khoát, chọn người theo điểm mạnh và tính cách.

Trải qua đoạn đường đầu khá suôn sẻ, đại đội đã gặp phải những khó khăn đầu tiên như việc hỏng xe, xe đi lạc, máy bay địch bắn phá,… Nhưng mọi khó khăn đều được giải quyết từng việc một, với sự chỉ huy sáng suốt, bình tĩnh và tận dụng khả năng của tất cả các chiến sĩ của đại đội.

21/09/2024

Sau khi hiệp định Paris được ký kết, đại đội C4, thăng cấp lên tiểu đoàn. Tiểu đoàn đóng quân tại 1 địa điểm (quên tên). Ở đây, họ xây nhà, tăng gia sản xuất. Sau một thời gian, tiểu đoàn được lệnh tiến vào Huế.

Kể những kỷ niệm đẹp nhất của lính tăng thời chiến, có lẽ là những lần đón Tết. Tết 1972, đại đội vẫn còn đóng quân ở Quảng Bình (phải không nhỉ?), một lần khác là Tết độc lập đầu tiên (1973). Lính hai bên VNCH và VNDCCH cùng nhau bắn đạn, bắn pháo nổ vang trời để chào đón năm mới. Các tiết mục văn nghệ, báo tường, cây đào giả trang trí, quà Tết gửi từ miến Bắc ra (vài lạng thịt, gạo, đường, sữa, kẹo, thuốc lá,…).

Trên đường đến Huế phải đi qua một dòng sông. Anh lính địa phương chỉ cho tiểu đoàn trưởng đoạn thượng lưu sông, nước thấp cho xe tăng đi qua. Anh tiểu đoàn trưởng tin tưởng (không cần cho người kiểm tra – khỏi làm mất lòng tin anh lính địa phương) cho từng xe đi qua. Nhưng cũng nhắc, các xe phải đi qua từ từ, từng xe qua một.
..

Nội dung cuốn sách còn nhiều, nhưng hồi đó mải đọc, nên tôi cũng chỉ ghi lại từng này,

Một cuốn sách sinh động, dí dỏm, và cho ta thấy được hình ảnh kháng chiến chân thực như hiện ra ngay trước mắt, dù ngày Độc lập đã trải qua được hơn 50 năm.

Đánh giá: 8/10

Donkihote Hà Tây - 10/05/2026 ✍️

Vậy là chàng quý tộc tài ba, hiệp sĩ giang hồ dũng cảm Donkihote Hà Tây của chúng ta, đã ngấu nghiến hết thảy 14 tác phẩ...
07/05/2026

Vậy là chàng quý tộc tài ba, hiệp sĩ giang hồ dũng cảm Donkihote Hà Tây của chúng ta, đã ngấu nghiến hết thảy 14 tác phẩm của Kim Dung đến quên ăn quên ngủ. Chàng chỉ còn Thư kiếm ân cừu lục nữa, là sẽ khám phá xong kho tàng tiểu thuyết võ hiệp đồ sộ nhất Trung Hoa.

Ấy vậy mà mặt chàng buồn thiu, bụng nghĩ "hỡi ơi Đấng trên cao, xin hãy trả Kim Dung về thế gian, để cho con người tuyệt vời ấy viết thêm những trang truyện làm say đắm bao thế hệ, và say đắm chính bản thân ta, như ta đã say đắm chúng biết bao năm ròng qua". Nghĩ xong, chàng rưng rưng nước mắt, tiếc thay.

Những tản mạn về việc đọc tiểu thuyết của tôi (không theo một dàn ý có sắp xếp nào cả)Bốn năm trước, ngồi trong lớp học ...
02/05/2026

Những tản mạn về việc đọc tiểu thuyết của tôi (không theo một dàn ý có sắp xếp nào cả)

Bốn năm trước, ngồi trong lớp học môn “Cảm biến và xử lý tín hiệu”, thầy giáo có kể chuyện, đại ý như sau:

Hồi học đại học, thầy rất thích đọc những cuốn tiểu thuyết kinh điển. Khi đó muốn đọc, thường đạp xe đến các tiệm dọc phố … để thuê sách (tôi không nhớ tên phố thầy nói là gì). Cuốn thầy vẫn thích nhất đến tận bây giờ là cuốn Tiếng chim hót trong bụi mận g*i, của nhà văn Colleen McCullough. Các em cũng nên đọc, và đọc ngay bây giờ, bởi vì thời điểm đẹp nhất, thích hợp nhất để đọc các cuốn tiểu thuyết kinh điển chính là thời gian học đại học.

Khi đó tôi không hiểu hết được ý thầy, tại sao lại nên đọc luôn khi học đại học, khi đi làm ta cũng có thể đọc được thôi mà. Nghĩ như thế nhưng trùng hợp là lúc đó tôi cũng đang đọc cuốn Tiếng chim hót trong bụi mận g*i, nên thầy nói là tôi cũng có ý làm theo. Thế là sau khi đọc xong cuốn tiểu thuyết yêu thích nhất của thầy (tôi thì không thích cuốn này nhất), tôi lao vào đọc thêm Hai số phận, Sherlock Holmes, Bố già, Không gia đình,...

Viết đến đây, tôi sực nhớ ra tác phẩm yêu thích nhất của tôi đến thời điểm hiện tại, là cuốn Không gia đình của nhà văn Hector Malot. Không phải vì nó chứa đựng nhiều triết lý nhân sinh và những ý nghĩa sâu sắc nhất, mà cuốn sách như mô tả được một phần cuộc sống nội tâm của tôi vào khoảng thời gian sống xa gia đình, một mình học trên thành phố thời điểm đó. Lăng kính lạc quan của Rê-mi, nhân vật chính trong truyện, đã tiếp thêm cho tôi một phương cách nhìn mới về các sự kiện diễn ra trong cuộc sống sinh viên.

Ngoài văn học phương Tây, tôi cũng đọc những tác phẩm nổi tiếng của phương Đông, như các cuốn Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, Hán Sở tranh hùng, Phong thần diễn nghĩa. Khi đó tôi nghĩ, đã là bậc đại trượng phu hiểu biết sâu rộng, mà chưa đọc Tam quốc diễn nghĩa thì sao được. Nghĩ vậy mà thấy văn học nước mình chẳng nhẽ không có những cuốn diễn nghĩa nào hay sao, lịch sử nước mình có thua gì nước họ, thế là tôi đọc Tây Sơn bi hùng truyện của nhà văn Lê Đình Danh, một cuốn dã sử cũng rất thú vị.

Viết đến đây tôi lại nhớ tiếp, tôi còn đọc cả truyện ngôn tình, là cuốn Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi của nhà văn Cửu Bả Đao. Ôi xem phim đau lòng bao nhiêu thì đọc truyện cũng đau lòng bấy nhiêu, hỡi tuổi thanh xuân của tôi…

Nhắc đến văn học Trung Quốc, thần tượng lớn nhất về văn học của cuộc đời tôi, không thể không nhắc đến, người mà tôi chỉ ước sao cho ông sống lại và viết thêm 100 cuốn tiểu thuyết nữa, thì tôi hạnh phúc biết mấy - Kim Dung. Tôi đã xem hết các phim chuyển thể từ những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông, từ những năm còn học mẫu giáo, với bộ phim Anh hùng xạ điêu do Châu Mẫn và Lý Á Bằng thủ vai, rồi Thần điêu đại hiệp đóng bởi Huỳnh Hiểu Minh và Lưu Diệc Phi, Ỷ thiên đồ long ký do Đặng Siêu và An Dĩ Hiên, hay Lộc Đỉnh Ký với Chung Hán Lương và Huỳnh Hiểu Minh. Nhưng chỉ khi bước vào thế giới tiểu thuyết, tôi mới thực sự chìm đắm vào chiều sâu nội tâm của nhân vật, điều mà Kim lão gia tài tình nhất. Mỗi nhân vật, không ai giống ai, kể cả có là một nhân vật chỉ xuất hiện trong phân đoạn ngắn, cũng để lại ấn tượng với nét tính cách đặc sắc.

Kim Dung có cả thảy 15 cuốn tiểu thuyết, theo thứ tự thời gian sáng tác, bao gồm: Thư Kiếm Ân Cừu Lục (1955), Bích Huyết Kiếm (1956), Xạ Điêu Anh Hùng Truyện (1957), Thần Điêu Hiệp Lữ (1959), Phi Hồ Ngoại Truyện (1959), Tuyết Sơn Phi Hồ (1959), Ỷ Thiên Đồ Long Ký (1961), Bạch Mã Khiếu Tây Phong (1961), Uyên Ương Đao (1961), Thiên Long Bát Bộ (1963), Hiệp Khách Hành (1965), Tiếu Ngạo Giang Hồ (1967), Lộc Đỉnh Ký (1969–1972), Việt Nữ Kiếm (1970).

Trong danh sách trên, tôi đã đọc hết 13/15 cuốn hồi còn học đại học, chỉ còn Thư kiếm ân cừu lục là còn đang để dành, và Phi hồi ngoại truyện đang đọc gần hết (ôi không đọc gần hết rồi thì lấy gì để đọc tiếp đây). Tôi đã có kế hoạch cho riêng mình, khi đọc nốt 2 tác phẩm này, tôi sẽ đợi tiếp khoảng vài năm nữa, khi tôi đã quên gần hết chi tiết của các bộ tiểu thuyết kia, tôi sẽ đọc lại (đó là lý do vì sao tôi mong Kim Dung sống lại viết thêm 100 cuốn, để tôi không phải đợi, và đợi xong thì cũng có thể đọc truyện mới, chứ không phải đọc lại truyện cũ).

Đương nhiên như bao người đọc sách khác, tôi cũng có những cuốn tiểu thuyết dang dở, và kể ra thì vô vàn, có lẽ tôi sẽ hoàn thành chúng lần lượt…

Donkihote Hà Tây, 02/05/2026

Một góc thư viện Suginami 📚Hình ảnh được gửi về từ phóng viên Hẻm Đọc thường trú tại Tokyo, Nhật Bản 🇯🇵
26/04/2026

Một góc thư viện Suginami 📚

Hình ảnh được gửi về từ phóng viên Hẻm Đọc thường trú tại Tokyo, Nhật Bản 🇯🇵

"Nơi Nào Có Mẹ, Nơi Ấy Là Nhà" của Hạ Mer là một cuốn sách tản văn cảm động, nhẹ nhàng, tập hợp những mẩu chuyện nhỏ, bì...
23/01/2026

"Nơi Nào Có Mẹ, Nơi Ấy Là Nhà" của Hạ Mer là một cuốn sách tản văn cảm động, nhẹ nhàng, tập hợp những mẩu chuyện nhỏ, bình dị về tình mẫu tử, mang đến cảm giác ấm áp, an ủi và nhắc nhở độc giả về giá trị của gia đình, là nơi chốn bình yên để quay về sau những bộn bề cuộc sống.

Sách chạm đến trái tim người đọc qua giọng văn chân thật, gần gũi, gợi nhớ những ký ức, sự hy sinh thầm lặng của mẹ, giúp ta nhận ra tình yêu vô điều kiện và sự chở che lớn lao của mẹ, khiến ai đọc cũng thấy bóng dáng mẹ mình trong đó.

Cuốn sách là lời tri ân, là sự thấu hiểu về tình yêu thương vô bờ bến, sự hy sinh và che chở mà chỉ có mẹ mới dành cho con, như lời nhắc "khi mệt mỏi, hãy về nhà".

Không triết lý cao siêu, sách dùng những câu chuyện nhỏ, mẩu ký ức bình dị, gần gũi, khiến bất kỳ ai cũng có thể đồng cảm và tìm thấy mình trong đó. Đem lại cả nụ cười, nước mắt, sự xúc động, và cảm giác bình yên, chữa lành tâm hồn.

Khơi gợi lòng biết ơn, nhắc nhở về giá trị gia đình, sự gắn kết giữa các thế hệ, và rằng nhà có mẹ là nơi an toàn nhất. Dù là người làm mẹ, người con hay bất kỳ ai, cuốn sách đều mang lại những cảm xúc và giá trị nhân văn sâu sắc.

Đây là một cuốn sách tinh tế, ấm áp, như một liều thuốc tinh thần, một lời nhắn nhủ dịu dàng giữa cuộc sống vội vã, giúp ta trân trọng hơn tình cảm gia đình, và luôn nhớ rằng "nơi nào có mẹ, nơi ấy là nhà".

nming_nguyet✍
15/01/2026

Tài Chính Cho Mọi Người – Một cuốn sách khiến tôi “dễ thở” hơn khi nói về tiềnKhi cầm Tài Chính Cho Mọi Người lên, tôi n...
30/11/2025

Tài Chính Cho Mọi Người – Một cuốn sách khiến tôi “dễ thở” hơn khi nói về tiền

Khi cầm Tài Chính Cho Mọi Người lên, tôi nghĩ đây sẽ lại là một cuốn sách đầy công thức, quy tắc tiết kiệm, bảng tính chi tiêu… kiểu mà đọc đến giữa là muốn bỏ cuộc. Nhưng Paco de Leon đã khiến tôi bất ngờ. Thay vì những bài học khô cứng, cô viết bằng một giọng văn nhẹ nhàng, dí dỏm và đặc biệt là vô cùng thấu hiểu. Điều đầu tiên đọng lại sau khi đọc xong là: “À, thì ra không chỉ mình mới thấy căng thẳng khi đối mặt với tiền bạc.”

Cuốn sách khiến tôi nhận ra “quản lý tiền bắt đầu từ quản lý cảm xúc”
Trước đây tôi từng nghĩ mình “kém” trong khoản tài chính chỉ vì không biết cách tính toán hoặc thiếu kỷ luật. Nhưng Paco chỉ cho tôi thấy vấn đề nằm ở sâu hơn nhiều:
– là nỗi sợ khi nhìn vào tài khoản,
– là cảm giác tội lỗi khi tiêu tiền cho bản thân,
– là những niềm tin về tiền đã hình thành từ gia đình,
– là sự xấu hổ khi so sánh mình với người khác.
Khi tác giả phân tích từng lớp cảm xúc, tôi cảm giác như đang soi lại chính mình. Từ đó, thay vì ép bản thân phải tiết kiệm thật nhiều, tôi bắt đầu học cách lắng nghe lý do đằng sau mỗi quyết định chi tiêu. Và thật sự, chỉ riêng việc này thôi đã giúp tôi nhẹ nhõm.
Paco không viết theo kiểu “Bạn phải làm A, B, C thì mới giỏi tài chính.” Cô tôn trọng sự khác nhau của mỗi người và khẳng định rằng hệ thống tài chính phải được may đo theo cuộc sống của từng người. Điều đó làm tôi thoải mái hơn rất nhiều, nhất là khi thu nhập của tôi không quá cao và mục tiêu tài chính cũng khác mọi người.
Đọc đến đâu, tôi cảm giác được động viên đến đó. Cuốn sách như một người bạn nói với tôi rằng: “Bạn không sai, bạn chỉ đang học cách hiểu chính mình.”

"Từ lý thuyết đến ứng dụng không hề khó như tôi từng nghĩ"
Một điểm tôi cực kỳ thích là sách có những bài tập nhỏ cuối mỗi phần. Chúng không phức tạp, không yêu cầu bảng tính Excel rườm rà, mà chỉ cần:
– xem lại chi tiêu,
– ghi chú cảm xúc,
– đặt mục tiêu nhỏ,
– chia tài khoản theo mục đích.
Tôi đã thử tracking chi tiêu theo cách mà Paco gợi ý và nhận ra những khoản trước giờ mình không hề ý thức được: những ly cà phê “tự thưởng”, những lần đặt đồ ăn vì stress, hay những lần “mua cho vui”. Chỉ sau vài tuần áp dụng, tôi thấy mình kiểm soát tốt hơn mà không cảm thấy bị bó buộc.
Chương về nợ là điều khiến tôi xúc động nhất. Nhiều cuốn sách tài chính xem nợ như một thất bại cá nhân, nhưng Paco thì khác. Nó giúp hiểu rằng nợ nhiều khi đến từ hoàn cảnh, từ thiếu kiến thức, từ áp lực chứ không phải từ sự yếu kém.
Tôi đặc biệt thích câu: “Bạn không cần hoàn hảo để tiến bộ. Bạn chỉ cần nhất quán.” Điều đó khiến tôi bớt áp lực, bớt cực đoan trong việc trả nợ hay tiết kiệm.

"Đầu tư được giải thích đơn giản đến mức tôi thấy… có thể làm được!"
Trước đây, tôi luôn nghĩ đầu tư là thứ gì đó chỉ dành cho “dân chuyên”. Nhưng Paco giải thích bằng những ví dụ cực kỳ dễ hiểu, tập trung vào đầu tư thụ động, lãi kép và sự kiên nhẫn. Sau khi đọc xong, tôi cảm thấy đầu tư không còn đáng sợ nữa – nó chỉ là một thói quen lành mạnh giống như ăn uống điều độ.

"Điều đọng lại lớn nhất: tiền không phải là mục tiêu, mà là công cụ để sống đúng với mình"
Cuốn sách giúp tôi nhìn nhận tiền bạc theo một cách bình tĩnh hơn. Tiền không phải thứ định nghĩa giá trị bản thân. Nó chỉ là phương tiện giúp ta sống có kế hoạch hơn, tự do hơn và yên tâm hơn.
Khi thay đổi góc nhìn, mọi thứ trở nên dễ tiếp cận hơn. Tôi bắt đầu nghĩ về tương lai của mình một cách chủ động thay vì mơ hồ hay lo lắng.

Đối với tôi đây là một cuốn sách dễ đọc, dễ hiểu, phù hợp với bất kỳ ai. Nếu bạn đang tìm một cuốn sách tài chính “đọc xong thấy dễ thở hơn”, đây chính là cuốn đó. Mong rằng nó sẽ đến được với nhiều bạn đọc như tôi
PTT ✍️

Trong tình hình sản xuất xi măng trong nước đang thiếu hụt trầm trọng, vậy mà đơn xin vay vốn để xây dựng nhà máy xi măn...
23/11/2025

Trong tình hình sản xuất xi măng trong nước đang thiếu hụt trầm trọng, vậy mà đơn xin vay vốn để xây dựng nhà máy xi măng của chúng tôi vẫn bị từ chối. Bốn năm sau, tức tháng 2 năm 1962, giấy phép vay vốn mới có và đến tháng 7 năm đó, Nhà máy xi măng Danyang bắt đầu khởi công.

Quá trình xây dựng Nhà máy xi măng Danyang trong tình cảnh khó khăn ấy thật đáng nhớ, đến nỗi công nhân của máy phấn khích ví von đây là “phong trào ngày 1 tháng 3" của Công ty xây dựng Hyundai. Họ phấn khích vì nó có ý nghĩa rất lớn, giờ đây nguyên liệu xây dựng đã được nội địa hóa và hệ thống hóa chứ không dựa vào nhập khẩu như trước đây.

24 tháng trời kể từ ngày khởi công cho đến ngày hoàn công, cuối tuần nào tôi cũng bắt tàu đêm ở ga Chongrangri xuống công trường. Thuở ấy công nhân nhà máy gọi tôi là “con hổ", cứ chiều thứ Sáu đến là họ hỏi nhau: “Hổ đến chưa?”.

Một hôm tôi chợp mắt và ngủ quên trên tàu, khi tỉnh lại thì thấy tàu đã vượt qua ga Samgok, đi khỏi ga Danyang. Tôi vội vàng nhảy khỏi đoàn tàu đang chạy, mò mẫm giữa đêm tối, vượt qua cây cầu Chingkum, qua con đường núi khoảng 30 dặm, đến sáng sớm hôm sau thì tới nhà khách của công ty. Tất cả nhân viên đang ăn sáng trong nhà ăn tập thể, họ tròn mắt ngạc nhiên khi thấy tôi xuất hiện vì nghĩ là tôi không đến.

Chủ nhật hàng tuần, tôi đều gọi điện đốc thúc, thỉnh thoảng còn kiểm tra cụ thể. Có lần một nhân viên thi công chứ không phải là người có trách nhiệm trả lời điện thoại nhấc máy và trả lời không biết, tôi bực quá hét to khiến anh ta hoàng sợ bỏ chạy và quên cả gác ống nghe. Cứ mỗi lần đến giờ tôi xuất hiện ở công trường là có ai đó nói to “lệnh báo động tấn công”. Họ đều sợ vì tôi đốc thúc công trình quá gắt gao.

Bẩm sinh tôi đã ghét những người lười biếng. Con người luôn luôn muốn mình lười nhác ở một mức vừa phải nào đó, muốn vui ở một mức vừa phải nào đó và muốn thoải mái ở một mức độ vừa phải nào đó. Tuy nhiên không gì lãng phí bằng đé thời gian trôi đi mà không làm gì cả. Với một doanh nghiệp thì điều đó hoàn toàn đúng, có hành động thì mới có kết quả. Chỉ tập trung những người có đầu óc thông minh lại ngói với nhau và suy nghĩ không thôi thì doanh nghiệp không thể lớn mạnh được. Phải hành động.

Ví dụ như khi bạn muốn gặp một ai đó. Thử so sánh giữa hai sự việc: cùng với suy nghĩ là hành động tức thời đứng dậy đi gặp với việc nghĩ nhưng chân chù trong hành động và một tiếng đồng hồ sau mới thực hiện. Tuy không thấy được sự khác nhau mà khoảng thời gian một tiếng đồng hồ ấy mang lại, nhưng sự khác nhau của việc thực hiện ngay và một tiếng đồng hồ sau mới thực hiện lại rõ ràng, nó quyết định đến sự thành bại của công việc.

Với tôi, khi giao một công việc cho nhân viên dù khó khăn đến mấy cũng không cho thời gian dài. Vì nếu cho họ thời gian dài thì họ sẽ lùi lại ngày mai, ngày kia, khi có việc khác thì lại vội vàng cuống lên và cuối cùng là than phiền về công việc. Như vậy thì kết quả chẳng ra gì cứ nói tiếp nhau mà đến.

Tôi không chỉ đốc thúc những nhân viên ở công trường xây dựng. Mỗi ngày tôi đều đến công xưởng công nghiệp nặng ở phố 4 ga Wonhuynro, có ngày tôi đến hai lần. Có nhân viên đã vì tôi mà hồn phi phách tán vì cứ nghĩ là hôm nay tôi đã đến rói nên ngày mai mới đến nữa và để công việc đến hôm sau mới làm. Chính nhờ việc kiểm tra và huấn luyện nghiêm khắc, sự đốc thúc không mệt mỏi của tôi mới có được Hyundai như ngày hôm nay.

Người nước ngoài khi tham gia hội nghị thường cho các nhân viên trên 55 tuổi đến trước bốn ngày, còn những người trẻ hơn thì đến trước hai ngày, họ muốn nhân viên của mình thích ứng với sự chênh lệch về múi giờ giữa các nước và có thể bước vào bàn đàm phán với tinh thần minh mẫn. Chúng tôi thì không như vậy. Chúng tôi đến ngay ngày hôm ấy, vừa đến nơi là bước luôn vào bàn hội nghị và chẳng quan tâm đến chuyện khác biệt về múi giờ, lấy lại tinh thần và tiến hành đàm phán một cách thành công xuất sắc.

Tôi không phải là trường hợp ngoại lệ. Dù phải đi công tác châu Âu hoặc Mỹ một tuần mới về nhưng ngày hôm sau là đi làm ngay. Tất nhiên không phải tôi không có lúc mệt, nhưng vì để trở thành một nhà kinh doanh trong tương lai thì không thế không huấn luyện nhân viên của mình.

Các doanh nghiệp của đất nước Nhật Bản sát cạnh Hàn Quốc tự đặt ra các triết lý kinh doanh của mình từ cách đây rất lâu, và đó là lý do họ chẳng bao giờ gục ngã. Trí tuệ và năng lực của chúng ta dù có xuất sắc đến đâu cũng không thể theo kip 100 năm của họ. Muốn theo kip họ thì ngoài cách tăng thời gian làm việc so với họ, chúng ta phải bồi dưỡng những doanh nghiệp có năng lực và tinh thần tiến thủ.

Mỗi ngày chúng ta phải đối mới. Nếu ngày hôm nay vắn như ngày hôm qua, ngày mai vẫn như ngày hôm nay là chúng ta đã lùi bước. Ngày hôm nay phải phát triển hơn ngày hôm qua, ngày mai phải phát triển hơn và mới hơn hôm nay. Đó mới là một cuộc sống có ý nghĩa và như thế mới khiến xã hội loài người phát triển và hoàn thiện hơn.

Sự đốc thúc hằng ngày của tôi chính là động lực thúc đấy cho nhân viên, cho chính tôi, xã hội và đất nước chúng ta ngày càng đổi mới. Ngày nay, những người đóng vai trò chủ chốt tại Công ty Hyundai không có ai chưa từng oằn lưng làm việc ở các công trình xây dựng, tất cả những người lãnh đạo của các doanh nghiệp trực thuộc hầu hết xuất thân từ ngành xây dựng. Ở những công trình, họ được tôi rèn luyện, và tôi tin rằng người có kiến thức và ý chí tiến thủ thì việc nào cũng có thể làm được.

Thời gian thi công nhà máy xi măng rút bớt được 6 tháng, đến tháng 6 năm 1964 hoàn công và năm 1971 thì trở thành Công ty cổ phần xi măng Hyundai. Sản phẩm của nhà máy, xi mảng mang nhãn hiệu “Con hổ”, đã góp phần vào sự giảm giá thành trên thị trường này và nhanh chóng đưa nhà máy trở thành một trong những doanh nghiệp ưu tú nhất.

Address

Ngõ 2 Xóm Hạ, Thôn Đông Mai, Xã Khánh Hải, Huyện Yên Khánh
Ninh Bình

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hẻm Đọc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Hẻm Đọc:

Shortcuts

Share

Category