19/08/2026
Đây là câu chuyện của tôi và tôi mong muốn các bạn trẻ có mong muốn vào Ngành Công an đọc được nó
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân chính hiệu, Ông Cố của tôi là nông dân, Ông Nội của tôi là nông dân, Bố của tôi cũng vậy, thời thanh niên thì Bố tôi có đi Bộ đội ở chiến trường Campuchia sau đó xuất ngũ về quê cũng làm nông dân, cả bên Nội và bên Ngoại đều là nông dân, chẳng ai làm việc cho các cơ quan Nhà nước. Nói thế để các bạn biết gia đình tôi là “Nông dân chính hiệu”. Và các bạn thấy đó, nếu như đến đời tôi vẫn là nông dân thì sao có câu chuyện để kể dưới đây.
Nhà tôi thì kinh tế cũng không khá lắm đâu, gia đình tôi làm được 13 công đất, mỗi năm 2 vụ, chỉ có 3 công đất gò nên làm được vụ 3. Việc học hành ở quê tôi vào cái thời của tôi thì cũng không “mặn mòi” cho lắm đâu, kiểu học để biết chữ xong về làm ruộng thôi....đại loại thế.
Lớp 11 tôi đã định bỏ học, lúc đó còn nhỏ cũng hơi phá, với gia đình có truyền thống “ba đời làm ruộng” nên sơ hở là tôi muốn về làm ruộng không muốn học đâu, lúc đó đi học cũng khó khăn, lội bộ xa lắm chứ có được như giờ đâu, từ nhà tới trường hơn 20km đi đường ruộng, lội kênh, lội sông riết ta nói nó nản gì đâu. Nhưng được sự động viên từ những trận đòn của Bố và Mẹ thì tôi đã cũng gắng vượt qua.
Đến hết lớp 11 thì tôi được hạnh kiểm yếu, phải “thi lại” bằng cách “lao động hè một tháng”, tuổi trẻ mà các bạn.....sau khi “thi lại” xong thì tôi cũng biết suy nghĩ nhiều hơn, tôi quyết định xin Bố Mẹ cho chuyển trường để quyết tâm làm lại và đã được đồng ý, trường tôi chuyển đến xa hơn trường cũ nên tôi phải dọn ra ở trọ, mà tính ra là tôi xa gia đình từ lúc đó cho tới giờ luôn.
Ơn trời...nhờ quyết định chuyển trường mà tôi đậu tốt nghiệp năm 2006 đó, đúng là quyết định sáng suốt đầu đời...tốt nghiệp xong bạn tôi thì khăn gói lên đường đi ôn để thi đại học, tôi cũng khăn gói lên đường nhưng lên Sài Gòn làm thuê kiếm thêm tiền, tại lúc đó nhà cũng còn khổ lắm. Tôi làm ở Ngã 3 Bình Chánh á, làm tiệm điện Anh Dũng của Chú Dũng và Thiếm 10, Chú, Thiếm cũng là ân nhân, là người thầy đã dạy tôi rất nhiều điều, do tôi siêng, hiền và làm cũng giỏi nên Chú, Thiếm còn thương cho ở trong nhà nên đỡ tiền nhà trọ, có thêm tiền gửi về quê.
Làm thuê được một thời gian thì tôi cũng muốn giống Bố tôi, cũng phải đi Bộ đội để làm tròn “nghĩa vụ đời trai”, rèn luyện cho chững chạc rồi muốn làm gì làm, thế là xin Chú, Thiếm cho con nghỉ làm để con về quê đi Bộ đội và tháng 11/2007 tôi được kết nạp Đoàn, khám sức khoẻ ổn hết và chuẩn bị lên đường tòng quân.
Trước khi đi Bộ đội thì tôi có đi chia tay những người quen, tôi có xuống khu nhà trọ lúc tôi học 12 và vô tình gặp được anh Hoàng (Hiện đang công tác tại Công an TP. Cần Thơ) là người anh ngày trước tôi đi học ở đó rồi quen, anh Hoàng hỏi tôi chứ “giờ em làm gì” tôi nói “em chuẩn bị đi Bộ đội nên đi chia tay anh em”, ảnh hỏi tôi chứ “Em có bằng 12 chưa ?”...”Trời anh...hồi đó em học ở trọ ở đây mà, có rồi anh”
Lúc này mới tới bước ngoặt của cuộc đời tôi đây, anh Hoàng nói “bên nghĩa vụ Công an thiếu 2 chỉ tiêu, vậy anh cho em qua khám sức khoẻ, xét tuyển, nếu được thì em đi, đi trong tỉnh thôi, 3 năm rồi về”. Nói thật là khi đó tôi không biết nghĩa vụ Công an đâu, mà nghe được ở tỉnh thì cũng ok, thế là tôi được đi nghĩa vụ Công an.
Vào một ngày của tháng 03/2008, tôi được đón xuống Công an huyện Mỹ Tú (cũ) để lên đường tòng quân, xuống được phát bộ đồ tân binh, có dây chéo, nón, ba lô...Bố Mẹ tôi lúc đó cũng có biết gì đâu, Bố tôi nói “ngộ... thằng này nó đi nghĩa vụ mà không qua “huyện đội” (B*H Quân sự huyện) mà qua “Công an huyện”, rồi áo tân binh cũng khác quá”...lúc đó tôi cũng có biết gì đâu, được mấy anh ở Công an giải thích là “nó đi nghĩa vụ Công an, huấn luyện bên huyện đội Kế Sách nè, gần lắm, Cô, Chú có rảnh qua thăm nó”, nói vậy làm Bố Mẹ cũng yên tâm, kiểu “thằng này nó không bị đi xa”, mà lúc tôi mang bộ đồ tân binh vào người thì Bố ngậm ngùi, Mẹ thì khóc...chẳng hiểu sao, tôi thì đi xa nhà nhiều nên quen rồi, lúc đó chỉ lên xe và đi thôi.
Rồi tôi vào “Ba tháng quân trường”, nói chứ cũng hơn ba tháng á, đầu tiên học chính trị, học điều lệnh, học quân sự, học võ thuật, ăn uống ngủ nghỉ đúng giờ nên lúc đó đen mà mạnh lắm....Ba tháng qua nhanh thật, cuối cùng thì cũng ra dáng chững chạc, kỷ luật hơn, nề nếp hơn...nói chung là ổn áp hơn lúc trước nhiều lắm.
Gần xong đợt huấn luyện thì chúng tôi được phát quân phục mới...trời ơi...đồ xanh Công an luôn, cảm giác lên bộ đồ nhìn nó đã gì đâu ấy, lúc đó mà có điện thoại là chụp up lên FB liền luôn, tiếc cái không có điện thoại thông minh như giờ, có cái Nokia 1100 chỉ nhắn tin và gọi cho Bố Mẹ vui thôi.
Rồi xe đến đón tân binh đi về đơn vị mới, lúc lên xe Cơ động thì tôi mới biết mình được phân công về Phòng Cảnh sát Cơ động, Bảo vệ và Hỗ trợ tư pháp (PC22 nay là PK02), lúc đó ra đường nhìn oai he, có biết gì đâu, tới giờ đó mới biết mà...sau đó tôi được phân về bảo vệ mục tiêu Ngân hàng Nhà nước.
Mới về thì cũng chưa biết gì, chỉ làm nhiệm vụ trực gác, rồi cũng hỏi thăm những người anh đi trước, người thì được xét biên chế nên được ở lại, người thì thi đậu đi học nên được ở lại, cứ hai năm không bị kỷ luật là được tổ chức cho đăng ký thi đại học. Thế là tôi cũng có mong muốn ở lại phục vụ lâu dài nên tôi quyết định tự ôn để đi thi, tôi làm thẻ thư viện, mỗi tuần mượn được 02 cuốn sách để về tự học, tự ôn, thư viện cách chỗ tôi đóng quân tầm 10m, tại ngay đối diện luôn mà 😁
Hai năm qua nhanh lắm, cũng đến ngày tôi được đi thi, tôi đăng ký khối C, nguyện vọng là Trường Đại học Cảnh sát, nguyện vọng 2 là Trường trung cấp CSND III, tôi thi ở điểm trường tiểu học Hoàng Diệu 2 ấy, cái khó khăn là thi chung với học sinh, mà chương trình ngày trước tôi học là chưa đổi sách, chương trình lúc thi đại học là đổi rồi, có những tác giả, tác phẩm thời tôi không có học ấy chứ, kệ...mình cũng có ôn rồi, cứ tự tin vào làm.
Rồi cũng thi xong về lại đơn vị làm tiếp nhiệm vụ và đợi kết quả, lúc đó hồi hộp lắm, nhưng tôi tự tin là mình đạt điểm cao...cuối cùng có kết quả cũng cao thật, 3 môn được 14 điểm, cộng 3,5 điểm nghĩa vụ và vùng nữa là 17,5 điểm, điểm này thì nếu những Trường Đại học ở ngoài thì tôi có thể đậu nhưng Trường Đại học Cảnh sát thì không, nhưng mà không sao vì đã có nguyện vọng 2 😁
Tháng 11/2010 tôi là Học viên của Trường trung cấp CSND III, khoá K4, chuyên ngành QLHC, đến đây thì tôi chắc chắn đã được phục vụ lâu dài trong Ngành rồi, gắng cố gắng học, hai năm qua nhanh mà 😁
Năm 2012 tôi ra trường và về nhận công tác tại Phòng Cảnh sát QLHC về TTXH Công an tỉnh Sóc Trăng....
Kể đến đây thì cũng đã đài và các bạn cũng biết được quá trình đi nghĩa vụ Công an đến lúc tôi được đi học rồi, thật ra tôi chậm hơn nhiều so với những người bạn cùng thời vì giống như tôi đi “đường vòng”, còn nếu biết sớm thì đã đăng ký thi ngay gần thi tốt nghiệp THPT ấy, nhưng tôi vẫn thấy tôi may mắn, vẫn hài lòng.
Hiện nay tôi cũng đã hoàn thành xong chương trình đại học, cũng chậm hơn bạn bè và đồng nghiệp xíu. Mong muốn của tôi là nếu các bạn trẻ muốn vào Ngành Công an thì cứ mạnh dạn đăng ký, có thể là thi hoặc đăng ký đi nghĩa vụ Công an như tôi...nhưng cũng phải cố gắng học để thi, nhưng sẽ được cộng điểm cao, giờ muốn đăng ký thì liên hệ Công an phường, xã nơi mình ở để hỏi 😁
Còn trẻ thì chúng ta cố gắng học hỏi, trao đồi kinh nghiệm, kỹ năng, sống có mục tiêu, cố gắng vì tương lai của chính chúng ta, rồi còn cưới vợ, sinh con nữa chứ. Dám nghĩ, dám làm và có cố gắng thì sẽ thành công thôi.
Tôi kể câu chuyện này không phải để nói rằng mình đã đi được bao xa. Tôi chỉ muốn nói với các bạn rằng: nếu xuất phát điểm của bạn chưa tốt, điều đó không có nghĩa là tương lai của bạn cũng sẽ như vậy.
Tôi từng là một cậu học sinh muốn bỏ học, từng đi làm thuê, từng không biết nghĩa vụ Công an là gì. Tôi đi đường vòng, chậm hơn rất nhiều người bạn cùng thời. Nhưng chỉ cần mình không dừng lại, thì đường vòng cũng có thể đưa mình đến đúng nơi mình muốn đến.
Nếu bạn đang có ước mơ trở thành người chiến sĩ Công an, hãy mạnh dạn thử sức. Học thật tốt, rèn luyện thật tốt, tìm hiểu thật kỹ các điều kiện tuyển sinh, tuyển chọn. Đừng tự loại mình chỉ vì nghĩ rằng mình không đủ giỏi, mình không đủ tiêu chuẩn.
Bởi đôi khi, điều thay đổi cuộc đời bạn không phải là một xuất phát điểm hoàn hảo… mà chỉ là một quyết định đúng lúc và sự cố gắng đủ lâu.
Còn câu chuyện của tôi xin phép được kể đến đây. Khi nào chúng ta thân hơn, tôi sẽ kể tiếp… 😁
Chào thân ái và chúc các bạn thành công! 🇻🇳