04/03/2026
#22
Một con bướm đêm lọt vào phòng,
rất gần
ta tưởng như đã đọc được
trong đường bay gấp khúc của nó
nếp gấp vô hình, kín đáo
dẫn lối tới ngươi.
Có nghe không, từ khuôn miệng ta
những ký tự
lần tìm vị trí của nó
trong một bản đồ mới, bập bẹ
thứ ngôn ngữ xa lạ
rồi im bặt,
bất động
trong một niềm xấu hổ trào dâng.
Ta hiểu mình đã lạc khỏi con đường ấy -
nơi phía cuối
là thứ quả ngọt
mà ngươi thiện lòng mời mọc.
Điều còn thiếu
biết đâu
chỉ là một bước chân.
Nhưng kìa
từ phía bên kia cánh cửa khép hờ
một con bướm khác đang chao liệng,
kia nữa
dưới bụi hoa giấy
và cả kia, lấp ló
sau tán lá của loài cây ta chẳng biết tên.
Nắng sớm phía xa gột rửa khỏi chúng
tất thảy suy nghĩ
và nghi hoặc.
Trong thoáng chốc
mọi âm tiết tản ra
rục rịch
cho một cuộc hội ngộ tinh tuyền khác.
Chỉ một điều còn biết chắc:
sự háo phóng ấy
là dành cho ta.