26/06/2026
🇻🇳 VĨNH BIỆT NGƯỜI ANH HÙNG ĐÃ ĐỂ LẠI MỘT CÁNH TAY TRÊN CHIẾN TRƯỜNG
*Kính tiễn Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Đại tá La Văn Cầu*
11 giờ trưa ngày 24 tháng 6 năm 2026, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Đại tá La Văn Cầu đã từ trần, hưởng thọ 94 tuổi.
Sự ra đi của ông khiến hàng triệu trái tim lặng đi.
Đất nước vừa tiễn biệt một người lính đã dành cả cuộc đời để viết nên những trang sử bằng máu, bằng lòng quả cảm và bằng tình yêu Tổ quốc vô hạn. Một con người đã để lại một phần thân thể nơi chiến trường, nhưng để lại trọn vẹn cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc.
Có những con người khi nhắm mắt xuôi tay mới khép lại một kiếp người.
Nhưng cũng có những con người, sự ra đi chỉ là khoảnh khắc họ trở về với lịch sử, với đồng đội, với những đồng chí đã nằm lại trên khắp các chiến trường của Tổ quốc.
Đại tá La Văn Cầu là một người như thế.
Ông tên thật là Sầm Phúc Hướng, sinh năm 1932 trong một gia đình người Tày ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng.
Lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, tuổi thơ nghèo khó không làm cậu bé vùng biên giới gục ngã, mà hun đúc nên một ý chí phi thường. Khi nhiều người còn mơ về cuộc sống bình yên, cậu thiếu niên ấy chỉ có một khát vọng duy nhất: được cầm súng chiến đấu để giành lại độc lập cho dân tộc.
Mới 16 tuổi, ông đã khai tăng tuổi để được nhập ngũ.
Đó không chỉ là quyết định của một chàng trai trẻ, mà là lời thề của một người con đất Việt sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Những năm tháng chiến đấu đã tôi luyện nên một người lính kiên cường.
Ông tham gia nhiều trận đánh ác liệt, nhưng chính Chiến dịch Đông Khê năm 1950 đã đưa tên tuổi La Văn Cầu trở thành biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Ngày ấy, tổ bộc phá của ông nhận nhiệm vụ mở cửa mở cho bộ binh xung phong.
Giữa làn mưa bom, bão đạn, từng người đồng đội lần lượt bị thương.
Người chiến sĩ trẻ vẫn ôm khối bộc phá nặng nề lao về phía trước.
Rồi một viên đạn xuyên qua cánh tay phải.
Xương cánh tay vỡ nát.
Máu chảy đầm đìa.
Khoảng cách đến mục tiêu chỉ còn trong gang tấc.
Nhưng cánh tay ấy không còn đủ sức để tiếp tục.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh hơn bao giờ hết, điều ông nghĩ đến không phải là bản thân.
Ông chỉ nghĩ đến nhiệm vụ.
Nghĩ đến đồng đội đang chờ cửa mở.
Nghĩ đến lá cờ chiến thắng của quân ta.
Ông yêu cầu đồng đội xử lý phần cánh tay đã bị dập nát để có thể tiếp tục chiến đấu.
Chỉ với phần sức lực còn lại, người lính ấy ôm khối bộc phá lao thẳng vào lô cốt địch.
Một tiếng nổ long trời vang lên.
Lô cốt bị phá hủy.
Đường tiến công được mở.
Quân ta giành thắng lợi.
Khoảnh khắc ấy đã trở thành một trong những biểu tượng sáng ngời nhất về ý chí và lòng dũng cảm của người lính Việt Nam.
Nhiều thập kỷ trôi qua, mỗi lần nhắc đến La Văn Cầu, người ta vẫn không khỏi xúc động trước nghị lực phi thường của một con người bằng xương bằng thịt.
Nhưng điều khiến hậu thế kính phục hơn cả không chỉ là sức chịu đựng.
Đó là tinh thần đặt Tổ quốc lên trên chính sinh mệnh của mình.
Đó là tình yêu nước lớn đến mức có thể vượt lên nỗi đau của thân thể.
Đó là khí phách của một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh để những thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.
Năm 1952, La Văn Cầu được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến cho đất nước, sống bình dị, khiêm nhường và lặng lẽ như bao người lính trở về từ chiến trường.
Danh hiệu Anh hùng không làm ông khác đi.
Ở ông vẫn là sự chân thành, mộc mạc, đức hy sinh và tình yêu sâu nặng dành cho đồng đội, cho nhân dân.
Đối với nhiều thế hệ người Việt Nam, La Văn Cầu không chỉ là người anh hùng của một trận đánh.
Ông là biểu tượng của cả một thế hệ đã đặt vận mệnh dân tộc lên trên tất cả.
Một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ, máu xương, thậm chí cả một phần thân thể để đất nước được trường tồn.
Hôm nay, người chiến sĩ năm nào đã hoàn thành hành trình vẻ vang của mình.
Có lẽ ở một miền ký ức thiêng liêng của dân tộc, ông đã gặp lại những đồng đội đã ngã xuống từ hơn nửa thế kỷ trước.
Những người mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.
Những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để Tổ quốc có ngày thống nhất.
Xin kính cẩn nghiêng mình trước anh linh Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Đại tá La Văn Cầu.
Ông đã để lại một cánh tay trên chiến trường.
Nhưng chính từ sự hy sinh ấy, biết bao thế hệ người Việt Nam đã được lớn lên dưới bầu trời hòa bình, độc lập.
Vĩnh biệt người anh hùng.
Thân xác con người rồi sẽ trở về với đất mẹ.
Nhưng những con người làm nên lịch sử thì không bao giờ mất.
Tên tuổi La Văn Cầu sẽ mãi khắc ghi trong trái tim nhân dân Việt Nam, như ngọn lửa bất diệt của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của khí phách anh hùng dân tộc.
Xin kính cẩn tiễn biệt ông.
Và xin đời đời biết ơn những người đã hiến dâng cả tuổi xuân, máu xương và một phần thân thể của mình để đất nước hôm nay được nở hoa độc lập, kết trái hòa bình.