TIỆM GẠO TÂM AN

TIỆM GẠO TÂM AN Hỗ trợ nhân đạo chôn cất và thu gom các bé thai nhi sản nạn

Nhà tạm lánh tâm an nơi hỗ trợ các mẹ bầu sinh con và nuôi con, tạo việc làm, hỗ trợ các thủ tục pháp lý, hỗ trợ nơi ăn ở cho người nhà bệnh nhân chỗ ở để chăm sóc và chữa bệnh cho các con.

22 giờ 17 phút đêm qua. Một người phụ nữ 35 tuổi gửi cho tôi tệp tin nhắn cô cãi nhau với người chồng hiện tại. Cô đang ...
09/09/2026

22 giờ 17 phút đêm qua. Một người phụ nữ 35 tuổi gửi cho tôi tệp tin nhắn cô cãi nhau với người chồng hiện tại. Cô đang mang thai tháng thứ 5, và người đàn ông đó vừa ném chiếc điện thoại vào tường vỡ nát, y hệt cái cách hắn từng bạo hành người vợ đầu tiên cách đây 4 năm. Ở mục số 15 trong hồ sơ, cô vẫn bấu víu viết: "Trước khi cưới, anh ấy bảo vì vợ cũ quá quắt nên anh mới vũ phu. Em từng nghĩ mình mềm mỏng hơn, hiểu chuyện hơn, anh ấy sẽ khác."
Cái suy nghĩ "mình sẽ là ngoại lệ" ấy không bắt nguồn từ tình yêu. Nó là sản phẩm của một thứ kiêu hãnh ngầm độc hại. Bạn tự huyễn hoặc rằng bản thân đủ đặc biệt, đủ bao dung để cảm hóa một con ngựa chứng mà người đàn bà đi trước đã thất bại. Sự tự cao đó ru ngủ bạn, ép bạn đóng vai một đấng cứu thế, thu gom những lời chiều chuộng đãi bôi ban đầu của hắn và gọi nó là bến đỗ. Bạn lựa chọn đánh cược sinh mệnh của mình vào một tấm vé số đã bị người khác cào rách.
Tấm vé số đã bị cào rách thì vĩnh viễn không trúng thưởng. Bản chất của con người là một chuỗi khuôn mẫu hành vi được lập trình sẵn. Dưới lăng kính của sinh học tiến hóa, sự ân cần, nhẫn nhịn mà người đàn ông đó dành cho bạn ở giai đoạn đầu không phải là sự thức tỉnh nhân phẩm. Đó thuần túy là chi phí marketing.
Hắn cần một cái tổ mới, một đối tác duy trì nòi giống, hoặc đơn giản là một người dọn dẹp những đống đổ nát cảm xúc của hắn sau cuộc hôn nhân trước. Hắn trả trước bằng vài lời hứa hẹn, vài giọt nước mắt ân hận về quá khứ để bẻ gãy hệ thống phòng ngự của bạn. Hắn chưa từng thay đổi hệ điều hành cốt lõi, hắn chỉ khoác lên một giao diện mới để thâu tóm bạn với mức giá rẻ nhất. Bạn không hề chiến thắng người vợ cũ, bạn chỉ đang tiếp quản một khoản nợ xấu mà cô ta đã may mắn vứt bỏ được.
Tự-đưa-mình-vào-rọ. Trả-giá-bằng-sự-bất-an. Khấu-hao-từng-ngày-những-năng-lượng-sống-cuối-cùng. Và rồi, đến khi cái thai lớn dần, khi lợi ích đã được chốt chặt trên bàn đàm phán, lớp mặt nạ rụng xuống.
Tôi biết bạn đang sợ hãi. Nhìn nhận sự thật này đồng nghĩa với việc bạn phải thừa nhận mình đã sai, đã kiêu ngạo đem thanh xuân đi thế chấp cho một thương vụ lỗ vốn. Những người phụ nữ thường mắc kẹt ở vũng lầy này vì họ không chịu nổi cú tát rằng: Mình chẳng có ma lực gì trong mắt một kẻ săn mồi.
Nhưng hãy hiểu cho rõ, thà đau đớn cắt bỏ khối u ngay bây giờ để giữ lại phần gốc, còn hơn tiếp tục bơm vốn sinh tồn cho một công ty đã phá sản từ trong trứng nước.
Bạn định dùng tuổi trẻ của mình làm trạm phục hồi nhân phẩm cho một kẻ tồi tệ đến bao giờ, trước khi nhận ra quyền tuyển dụng đối tác đang nằm trong chính tay mình?
| Đức Absolutely |

Sáng nay lướt Facebook, tôi vô tình dừng lại khá lâu trước một bài viết của một người mẹ.Chỉ một câu thôi mà khiến tôi p...
07/03/2026

Sáng nay lướt Facebook, tôi vô tình dừng lại khá lâu trước một bài viết của một người mẹ.
Chỉ một câu thôi mà khiến tôi phải đọc đi đọc lại:
“Khi đứa trẻ bước vào cuộc đời bạn, đó là lúc để học, không phải để dạy.”
Bài viết nói rằng, con không chỉ đến để mình uốn nắn.
Con đến để mình soi lại chính mình.
Soi lại cách mình phản ứng khi con làm sai.
Soi lại giọng nói của mình khi con bướng bỉnh.
Soi lại những vết thương cũ mà mình tưởng đã lớn là tự hết.
Có một đoạn khiến tôi rất tâm đắc:
Không phải cứ sinh con ra là mình đủ tư cách để dạy con.
Nhiều khi, con bước vào đời mình không phải để mình bắt đầu “dạy dỗ” — mà là để mình bắt đầu… học lại.
Học cách hiểu con là ai, thay vì biến con thành phiên bản mình mong muốn.
Học cách nhìn con đang cần gì, thay vì chỉ chăm chăm con phải nghe lời.
Và khó nhất — học cách nhìn vào chính mình.
Đọc đến đó, tôi chợt nghĩ:
Có khi người thầy lớn nhất đời mình… lại là một sinh linh bé nhỏ gọi mình là “ba”, là “mẹ”.
Đứa trẻ lớn lên từng ngày.
Nhưng nếu đủ can đảm, người lớn cũng có thể lớn lên cùng nó.
Và biết đâu, hành trình làm cha mẹ không phải là hành trình kiểm soát một đứa trẻ,
mà là hành trình trưởng thành thêm một lần nữa — với trái tim mềm hơn, cái tôi nhỏ lại một chút, và sự kiên nhẫn dài thêm một chút.
Đến đó, tôi nhớ lại những ngày đầu mình bắt đầu đi học để hiểu con và đồng hành cùng con.
Ngày ấy, tôi cũng từng nghĩ đơn giản:
Học để về… sửa con.
Nhưng thầy tôi nói một câu khiến tôi đứng lại:
“Học để sửa mình, không phải để sửa người.”
Thầy hỏi tôi:
Các anh muốn con tập trung phải không?
Nhưng các anh có đang tập trung không?
Hay bữa cơm gia đình, một tay cầm chén cơm, một tay cầm điện thoại, vừa ăn vừa lướt, vừa xem phim, vừa bình luận… rồi quay sang dạy con:
“Làm gì cũng phải tập trung!”
Con không nghe lời chúng ta.
Con sao chép chúng ta.
Thầy lại hỏi:
Các anh muốn con tự học?
Muốn con đọc sách?
Muốn con yêu việc học?
Vậy các anh có học mỗi ngày không?
Có đọc sách không?
Có nâng cấp kỹ năng, kiến thức để tạo ra giá trị không?
Hay mình đang muốn con làm điều… mình chưa từng làm được?
Hãy tự hỏi :
Mình đang yêu thương con… hay chỉ đang yêu cầu con?
Yêu thương tức là hiểu người mình thương.
Yêu cầu quá nhiều, lâu dần… hóa thành yêu quái lúc nào không hay.
Mình dạy con sống trang nhã, không tục tĩu, biết bình tĩnh khi nóng giận.
Nhưng khi nóng lên, mình làm gì?
Mình dạy con sai phải biết xin lỗi.
Nhưng nếu mình sai với con, mình có đủ can đảm nói: “Ba xin lỗi” không?
Hay mình tìm mọi lý do để bảo vệ cái tôi của mình?
Những câu hỏi đó khiến tôi thức tỉnh.
Tôi không ngại nói với con một điều rất thật:
Ba từng mang trong mình những tư duy nghèo.
Từng nghe, từng tin, từng sống theo những cách nghĩ nghèo suốt nhiều năm.
Nên trong lời nói của ba, trong hành động của ba, đôi khi vẫn còn những mảnh tư duy cũ sót lại.
Vì vậy, có những điều…
Con học từ thầy của ba hoặc từ thầy của con, có khi lại tốt hơn học từ ba.
“Con học gì , mấy điểm , không quan trọng bằng con nghĩ gì”
Tư duy là cách nghĩ.
Cách nghĩ đúng tạo ra hành động đúng.
Hành động đúng tạo ra kết quả đúng.
Trước đây, ba thường nghe người ta đặt câu hỏi :
“Bạn muốn làm người làm thuê hay làm chủ ?”
Ba sẽ cố giải thích cho điều ba tin , một là ba sẽ đứng về phía làm thuê , hai là sẽ đứng về phía làm chủ .
Nhưng Thầy dạy ba.
Thật ra mình không cần phải trả lời câu hỏi đó .
Vì bản chất, cả hai đều giống nhau ở một điểm:
Đều là phục vụ người khác.
Người làm chủ tìm cách phục vụ nhiều người hơn.
Người làm thuê phục vụ trong một phạm vi nhỏ hơn.
Khác nhau ở quy mô, không phải ở giá trị con người.
“Con có thể sinh ra trong một gia đình từng nghèo vật chất.”
Nhưng cách con nghĩ sẽ quyết định cuộc đời con.
Ba từng được dạy:
Học đi để đỡ vất vả.
Học đi để điểm cao.
Học đi để có bằng cấp.
Học đi để có công việc ổn định.
Những cách nghĩ này thật ra đến từ nỗi sợ không có đủ , sợ không an toàn .
Nhưng không ai dạy ba học để làm chủ cuộc đời.
Làm chủ thời gian mình sống.
Làm chủ số tiền mình tạo ra.
Làm chủ môi trường mình chọn.
Làm chủ những mối quan hệ mình bước vào.
Cho đến một ngày có người Thầy bước đến và nói với ba những điều này và làm cuộc đời ba xoay chuyển . Chỉ đơn giản là ba thay đổi cách nghĩ.
Ngày trước, Ba học không giỏi. Thậm chí phải nghỉ học giữa chừng. Có những lúc ba nghĩ cuộc đời mình chắc dừng lại ở đó thôi.
Ba đi làm vất vả, đủ nghề, mỗi tháng thu nhập khoảng 7đến 8 triệu đồng. Và ba từng tin rằng năng lực của mình chỉ tới vậy. Tự lo được cho bản thân đã là tốt lắm rồi.
Cho đến khi ba được một Thầy chỉ dạy:
Chỉ cần mình thật sự muốn cuộc sống khác đi, thì nó sẽ khác đi. Chỉ cần học thêm một kỹ năng mới, một kiến thức mới. Và nếu mình dùng điều đó để phục vụ được nhiều người, thì giá trị mình tạo ra sẽ lớn hơn , thu nhập cũng sẽ khác.
Từ khi tin điều đó, ba thay đổi cách nghĩ. Ba bắt đầu học lại, học nghiêm túc. Và đúng như những gì thầy nói.
Con có thể không giỏi toán, nhưng nhất định phải hiểu “bài toán” này:
Một ngày làm 8 tiếng. Một tháng 30 ngày là 240 giờ làm việc. Thu nhập 8 triệu đồng. Không thời gian nghỉ ngơi, không được chọn giờ làm ,
Nhưng
Chỉ cần thay đổi cách nghĩ và cách làm, cũng là 30 ngày đó, nhưng chỉ cần làm việc khoảng 8 giờ , không phải 240 giờ ba có thể tạo ra 8 triệu, thậm chí hơn.
Nhưng điều quan trọng không chỉ là tiền.
Điều quan trọng là ba có nhiều thời gian hơn. Ba được phép chọn thời gian làm việc , được phép nghỉ khi thấy không khỏe và Làm chủ được số tiền mình kiếm.
Ba không dạy con phải kiếm thật nhiều tiền.
Ba chỉ muốn con hiểu giá trị của việc học.
Bởi bản chất của việc học không phải để lấy điểm , tự tôn vinh mình.
Mà là để phục vụ.
Trên đời này thì không ai muốn nợ ai cả. Nếu con tạo ra giá trị cho người khác, thì đương nhiên. Họ sẽ trả lại tiền cho con. Hoặc một thứ gì đó tương đương.
Và con luôn có quyền chọn lựa mình nghĩ gì , làm gì , sống thế nào .
Và có lẽ, món quà lớn nhất ba có thể trao cho con
không phải là tiền bạc,
không phải là bằng cấp,
mà là một cách nghĩ đủ lành mạnh để con làm chủ cuộc đời mình.
Còn bạn thì sao? Những người tôi gọi là Đồng Nghiệp đang làm nghề cha mẹ.
Điều gì trong cách nghĩ của bạn hôm nay… có thể đang âm thầm dạy con mỗi ngày?
Và nếu con đang trở thành phiên bản phản chiếu của bạn, bạn có tự hào không?


GIỐNG NHƯ BÔNG BỊ CUỐN ĐI KHẮP NƠITrong một thị trấn nọ, có một người phụ nữ rất thích tán chuyện về người khác. Vì nhữn...
07/03/2026

GIỐNG NHƯ BÔNG BỊ CUỐN ĐI KHẮP NƠI
Trong một thị trấn nọ, có một người phụ nữ rất thích tán chuyện về người khác. Vì những lời nói của cô, nhiều người đã bị tổn thương sâu sắc nên họ tìm đến một nhà hiền triết để phàn nàn.
“Cô ấy tung tin đồn về những lỗi lầm của tôi.”
“Khi cô ấy thêm thắt câu chuyện, dù chỉ là điều nhỏ nhặt cũng khiến tôi rất khó chịu.”
“Cô ấy nói trước mặt tôi rằng tôi ăn khỏe, nhưng lại nói xấu với người khác rằng tôi là kẻ háu ăn.”
Sau khi lắng nghe tất cả, nhà hiền triết cho họ về và gọi người phụ nữ kia đến.
“Cô hãy lên mái nhà và dùng kéo cắt một chiếc gối, rồi quay lại gặp tôi.”
Người phụ nữ không hiểu lý do, nhưng vì kính trọng nhà hiền triết nên vẫn làm theo.
“Chuyện thế nào rồi?” – nhà hiền triết hỏi.
“Bông bên trong gối đã rơi ra và bị gió thổi bay đi khắp nơi rồi ạ.”
“Vậy bây giờ cô hãy gom lại toàn bộ số bông đó, không bỏ sót một chút nào.”
Người phụ nữ hoảng hốt:
“Điều đó làm sao có thể được ạ?”
Nhà hiền triết nhẹ nhàng nói:
“Những lời đã nói ra cũng giống như bông gối bị gió cuốn đi. Một khi đã bay mất thì không thể thu lại được.”
Nghe đến đây, người phụ nữ chợt hiểu ra và từ đó không còn nói xấu người khác nữa.
Bài học rút ra
Lời nói có sức mạnh rất lớn. Một câu nói vô ý cũng có thể làm tổn thương người khác và không thể lấy lại như ban đầu. Vì vậy, trước khi nói, hãy suy nghĩ cẩn trọng để lời nói của mình không trở thành nỗi đau lan đi khắp nơi.
💐💐💐 Chúc bạn ngày nghỉ thứ bảy cuối tuần tốt lành,may mắn và như ý bên những người thân yêu nhé !
Cre : cỏ bợ


Không phải vì thắp hương hay lên chùa mà "bị chia tay". Mà vì khi đứng trước Phật - Thánh - Tổ tiên, nhân duyên thật sẽ ...
23/12/2025

Không phải vì thắp hương hay lên chùa mà "bị chia tay". Mà vì khi đứng trước Phật - Thánh - Tổ tiên, nhân duyên thật sẽ lộ hình, duyên không đủ thì tự tan.
Khi một người bước vào không gian linh thiêng, trường khí ở đó rất trong, rất thật. Năng lượng này không dung cho sự giả, sự gượng ép, sự níu kéo vì sợ cô đơn hay vì thói quen. Nếu hai người đến với nhau bằng duyên nợ đã mãn, bằng nhân quả chưa đủ chín, bằng sự lệch pha tâm - đức - đường sống, thì sau khi lễ xong, cái
"không hợp" ấy sẽ bộc ra rất nhanh. Có khi là cãi nhau vô cớ, có khi là cảm giác lạnh đi, có khi là một người tự nhiên muốn rút lui, không còn lý do để ở lại. Nhiều người tưởng là "bị quở", "bị cản", nhưng thực ra là được thương. Phật không chia lìa aicả. Phật chỉ soi sáng để mình không bước tiếp vào một đoạn đường sẽ làm khổ nhau lâu dài hơn. Chia tay sớm là nhẹ nghiệp. Còn cố giữ mới là trả giá bằng nhiều năm đau khổ.
Có những mối quan hệ tồn tại được trong đời thường vì còn che bằng dục, bằng cảm xúc bằng nhu cầu. Nhưng khi đứng trước bàn thờ, trước Tam Bảo, trước gia tiên, chỉ còn lại sự thật của nhân duyên. Nếu một người có căn tu, một người thì không; một người hướng thiện, một người còn nhiều nghiệp lực kéo xuống; hoặc đơn giản là không cùng đường đi về sau này, thì trường linh khí sẽ "đẩy" ra rất tự nhiên, không cần ai làm gì cả.
Đặc biệt, những người có căn tâm linh, có căn tu, có duyên với cửa Phật - cửa Thánh, thì chuyện này xảy ra càng rõ. Không phải ai cũng bước được vào đời họ. Không phải vì người kia xấu, mà vì không cùng tầng nhân quả để đi dài.
Vậy nên đừng sợ việc dẫn người yêu đi lễ mà rồi chia tay. Hãy sợ nhất là không đi lễ, không soi duyên, để rồi gắn bó nhầm người, khổ cả một kiếp. Những mối duyên đi được qua cửa Phật, qua bàn thờ gia tiên, qua sự chứng giám của Trời Đất, mới là duyên có phước để đồng hành lâu dài.
Gia tiên không phải là các cụ còn quanh quẩn phù hộ hay phá duyên.
Gia tiên là dòng nghiệp huyết thống - nơi phước và nghiệp được truyền thừa qua nhiều đời.
Khi mình cúi đầu lễ, tâm lắng xuống, những duyên không cùng đường tự rời đi.
Chia tay sau khi lễ bái không phải là mất mát, mà là được thương
Thương để không đi tiếp một đoạn đường sai.
Thương để không trả giá bằng nhiều năm khổ về sau.
Nếu là duyên thật, đi chùa càng an, càng bền.
Nếu là duyên giả, ánh sáng chỉ giúp mình nhận ra sớm hơn.
Không có ai can thiệp vào yêu đương của mình cả.
Chỉ có sự thật được nhìn thấy rõ ràng hơn mà thôi.
Có những cuộc chia tay, nhìn thì đau, nhưng thực chất là một lần được cứu



Cỏ Bợ

Mỗi lượt bình chọn là một lời khích lệ để BẢO VỆ SỰ SỐNG THÁI NGUYÊN lan tỏa nhiều hơn những giá trị tốt đẹp 👇👇👇
08/11/2025

Mỗi lượt bình chọn là một lời khích lệ để BẢO VỆ SỰ SỐNG THÁI NGUYÊN lan tỏa nhiều hơn những giá trị tốt đẹp 👇👇👇

Address

Thái Nguyên

Telephone

+84389318360

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TIỆM GẠO TÂM AN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to TIỆM GẠO TÂM AN:

Shortcuts

Share