25/08/2026
"TAO LÀ CỘNG SẢN, THÀ CHẾT CŨNG KHÔNG BAO GIỜ PHẢN BỘI NHÂN DÂN"
_____
Lời tuyên thệ đanh thép ấy vang lên không phải giữa một hội nghị trang nghiêm, mà bật ra từ những kẽ răng rỉ máu của một người thiếu nữ đang gánh chịu sự HÀNH HÌNH MAN RỢ bậc nhất. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Thị Ràng – nguyên mẫu bất tử của nhân vật chị Sứ trong tiểu thuyết Hòn Đất. Sự hy sinh của chị không chỉ là một trang sử, mà là một bản cáo trạng RÚNG ĐỘNG đất trời, lên án tận cùng sự đê hèn của bè lũ tay sai bán nước.
TRỔ HOA ĐỎ GIỮA VÙNG TỨ GIÁC LONG XUYÊN
Sinh năm 1937 tại xã Lương Phi, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang, Phan Thị Ràng lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, máu đồng bào nhuộm đỏ cả những dòng kênh. Thấu hiểu tận cùng nỗi nhục của kiếp nô lệ, người thiếu nữ mang vẻ đẹp hiền hòa của miền Tây ấy đã KHƯỚC TỪ một thanh xuân êm ả, gác lại tình nhà để dấn thân vào con đường cứu nước từ năm 13 tuổi. Với bí danh Tư Phùng, chị trở thành Huyện ủy viên kiêm Bí thư Đoàn thanh niên Hòn Đất. Không váy áo lụa là, hành trang của chị là lý tưởng cách mạng sục sôi, là những đêm băng đồng lội suối để móc nối cơ sở, trở thành nhịp cầu sống còn giữa Đảng và nhân dân.
BÓNG CHIM SẮT BẺ GÃY VÒNG VÂY KẺ THÙ
Giữa những năm tháng đen tối nhất của phong trào cách mạng miền Nam, căn cứ Hòn Đất bị giặc phong tỏa gắt gao. Vóc dáng nhỏ bé của chị Phan Thị Ràng đã trở thành BỨC TƯỜNG THÀNH thép. Chị thoắt ẩn thoắt hiện như một cánh chim sắt, dũng cảm luồn sâu vào lòng địch, tổ chức tiếp tế lương thực, nước uống và đạn dược cho các đồng chí đang kiên cường bám trụ trong hang sâu Ba Hòn. Sự mưu trí, lanh lẹ của chị đã năm lần bảy lượt chọc thủng mạng lưới mật thám DÀY ĐẶC, biến chị thành cái g*i trong mắt kẻ thù, một nỗi khiếp sợ vô hình mà chúng rắp tâm phải nhổ bỏ.
ĐÒN THÙ TÀN ĐỘ & TIẾNG THÉT XÉ TRỜI KIÊN GIANG
Đêm mùng 9 tháng 1 năm 1962, trên đường đi làm nhiệm vụ, do có kẻ phản bội chỉ điểm, chị Ràng sa vào tay giặc. Biết chị là cán bộ cốt cán, tên ác ôn khét tiếng Xà Ngưng đã dùng mọi lời lẽ dụ dỗ, hứa hẹn vinh hoa phú quý nhưng chỉ nhận lại ánh nhìn sắc lẹm và cái nhổ nước bọt khinh bỉ. Điên cuồng vì bất lực, chúng lột bỏ mặt nạ, bắt đầu một cuộc đọa đày thể xác KINH HOÀNG. Chúng trói chị vào gốc cây bàng dưới chân núi Hòn Đất, ngay trước cửa hang để uy hiếp tinh thần đồng đội chị.
Bầy ác thú dùng báng súng đập gãy xương, dùng gậy sắt ĐÁNH ĐẬP DÃ MAN, và nhẫn tâm XẺO THỊT chị từng mảng. Chúng ép chị phải gọi đồng chí trong hang đầu hàng. Vượt lên nỗi ĐAU ĐỚN TỘT CÙNG khi thân hình bị BĂM VẰN tơi tả, máu tuôn nhuộm đỏ cả vách đá, Phan Thị Ràng đã dồn chút hơi tàn cuối cùng, dõng dạc thét lớn: "Các đồng chí! Đừng tin lời giặc! Khát thì uống nước tiểu, đói thì ăn lá cây, cứ kiên quyết đánh tới cùng! Đừng vì tôi mà ngừng bắn!". Sự KHUẤT PHỤC hoàn toàn thất bại, bọn giặc ĐIÊN CUỒNG đâm lê, kết liễu đời chị một cách đê hèn nhất.
TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ TẠC VÀO ĐẤT MẸ
Phan Thị Ràng ngã xuống ở tuổi 25 rực rỡ nhất, nhưng tiếng thét lẫm liệt của chị đã thổi bùng lên ngọn lửa căm thù, hóa thành sức mạnh vô song giúp các đồng chí trong hang phá vòng vây chiến thắng. Chị đã hóa thành ĐÀI HOA BẤT TỬ, một biểu tượng vĩnh cửu của lòng kiên trung, bất khuất của phụ nữ Việt Nam.
Khúc tráng ca đẫm máu dưới chân núi Hòn Đất để lại một bài học xương máu cho thế hệ hôm nay: Lợi ích quốc gia, dân tộc phải được đặt lên hàng đầu! Mất nước là mất tất cả, mất cả quyền được sống nguyên vẹn kiếp người. Cái chết thực sự không phải là khi thể xác bị cày xới, mà là khi ta hèn nhát quỳ gối trước cái ác. Đừng bao giờ lãng quên quá khứ, hãy giữ cho cây súng AK luôn mài sắc, ý chí luôn cảnh giác cao độ để đập tan mọi âm mưu của các thế lực thù địch. Chỉ có như thế, máu đỏ của cha anh mới không uổng phí, và nền hòa bình này mới vĩnh viễn trường tồn!
Nguồn: ST