12/07/2026
NẾU HÔM NAY BẠN CẢM THẤY KIỆT SỨC, XIN HÃY ĐỌC HẾT BÀI VIẾT NÀY…
Có một câu mà tôi từng nghe rất nhiều trong thời gian chăm sóc bố.
“Chăm người già thôi mà, có gì đâu.”
Mỗi lần nghe câu đó, tôi chỉ cười.
Bởi chỉ những người đã từng thức trắng nhiều đêm, từng bế một người lớn nặng hơn mình, từng thay từng chiếc bỉm lúc 2–3 giờ sáng, từng ngồi hàng giờ chỉ để dỗ người bệnh ăn thêm vài thìa cháo… mới hiểu hai chữ “chăm thôi” thực sự nặng đến mức nào.
Có một thời gian, cuộc sống của tôi gần như chỉ xoay quanh một chiếc đồng hồ.
6 giờ sáng dậy chuẩn bị cho bố.
7 giờ đi làm.
Trưa tranh thủ gọi điện về hỏi thăm.
Chiều tan làm chạy thật nhanh về nhà.
Tối tắm rửa, cho bố ăn, uống thuốc, thay bỉm, xoa bóp chân tay.
Đêm kiểm tra vài lần xem bố có ngủ ngon không.
Ngày nào cũng giống ngày nào.
Tuần nào cũng giống tuần nào.
Có hôm đang ngồi làm việc, điện thoại báo cuộc gọi từ nhà, tim tôi đập nhanh vì sợ bố có chuyện.
Có hôm đang ăn cơm với bạn bè, tôi chỉ mong về thật sớm vì không yên tâm.
Dần dần, tôi không còn thời gian cho bản thân.
Không còn những buổi cà phê.
Không còn những chuyến đi.
Không còn những buổi xem bóng đá đến hết trận như trước.
Thậm chí có những ngày tôi soi gương và giật mình vì thấy mình già đi rất nhiều.
Nhưng điều khiến tôi buồn nhất lại là một chuyện khác.
Có lần, bố nhìn tôi rất lâu rồi hỏi:
“Dạo này con gầy quá phải không?”
Tôi cười.
“Không sao đâu bố.”
Ông khẽ thở dài rồi nói:
“Hay con gửi bố vào viện dưỡng lão cũng được… Chứ bố thấy con cực quá.”
Nghe đến đó, tôi phải quay đi chỗ khác.
Tôi biết bố không muốn vào viện.
Ông chỉ thương tôi.
Và đó cũng là lúc tôi nhận ra một điều rất quan trọng.
Người già luôn quan sát con cái nhiều hơn chúng ta nghĩ.
Họ biết chúng ta mệt.
Họ biết chúng ta thiếu ngủ.
Họ biết chúng ta đang cố gắng.
Chỉ là họ không nói.
Sau hôm đó, tôi bắt đầu thay đổi.
Tôi không còn đặt mục tiêu phải làm mọi thứ thật hoàn hảo.
Nhà chưa kịp dọn thì để lát nữa.
Quần áo chưa kịp giặt thì chiều giặt.
Không nhất thiết mọi thứ đều phải hoàn hảo mới gọi là chăm sóc tốt.
Điều quan trọng là cả người bệnh và người chăm đều còn đủ sức để bước tiếp.
Tôi cũng học cách chuẩn bị mọi thứ từ sớm.
Khăn sạch để sẵn.
Quần áo để sẵn.
Nước ấm chuẩn bị trước.
Thuốc chia theo từng khung giờ.
Ngay cả những vật dụng sử dụng hằng ngày, tôi cũng chọn loại giúp giảm bớt công việc về đêm. Khi chuyển sang dùng bỉm NXcare, điều tôi thấy rõ nhất là bố ít phải thay giữa đêm hơn vì khả năng thấm hút khá ổn định. Không phải thức dậy quá nhiều lần giúp cả hai bố con đều ngủ được sâu hơn.
Có người từng hỏi tôi:
“Điều khó nhất khi chăm người bệnh là gì?”
Tôi nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Không phải thay bỉm.”
“Không phải tắm rửa.”
“Không phải thức đêm.”
Mà là giữ được sự dịu dàng với người mình yêu thương sau hàng trăm ngày mệt mỏi liên tiếp.
Bởi ai cũng có giới hạn.
Nhưng cha mẹ chúng ta không đáng phải nhận những lời cáu gắt chỉ vì chúng ta đã quá kiệt sức.
Nếu hôm nay bạn đang ở trong hoàn cảnh giống tôi ngày trước, tôi chỉ muốn nhắn bạn một điều.
Đừng tự ép mình phải trở thành người con hoàn hảo.
Chỉ cần mỗi ngày cố gắng thêm một chút.
Kiên nhẫn thêm một chút.
Quan tâm thêm một chút.
Thế là đủ.
Và cũng đừng quên chăm sóc chính mình.
Ăn đủ bữa.
Ngủ được lúc nào thì ngủ.
Khám sức khỏe nếu thấy cơ thể có dấu hiệu bất thường.
Bởi người thân của bạn cần một người chăm sóc khỏe mạnh, chứ không cần một người âm thầm hy sinh đến kiệt sức.