Chúng Tôi Là Chiến Sỹ

Chúng Tôi Là Chiến Sỹ Chúng tôi là chiến sĩ (tên ban đầu là Chúng tôi là người lính, nay là Chúng tôi - Chiến sĩ)

Chúng tôi là chiến sĩ (tên ban đầu là Chúng tôi là người lính, nay là Chúng tôi - Chiến sĩ) là một chương trình giao lưu, trò chơi truyền hình do Ban Thể thao Giải trí và Thông tin kinh tế, Đài Truyền hình Việt Nam, phối hợp cùng Nam Bộ Quốc phòng thực hiện, nhằm phục vụ và nâng cao đời sống tinh thần của các cán bộ, chiến sĩ đang làm việc và công tác tại Quân đội nhân dân Việt Nam trên khắp mọi m

iền Tổ quốc. Chương trình được phát sóng trên kênh VTV3 vào lúc 21h00 thứ 5 hàng tuần từ ngày 07/09/2006 đến 30/08/2007. Từ ngày 08/09/2007 đến 05/10/2013, chương trình chuyển sang phát sóng vào lúc 20h00 tối thứ 7 hàng tuần (Riêng các số phát sóng vào ngày 28/03/2009 đến 25/04/2009, chương trình phát sóng vào 20h30 thứ 7). Từ ngày 18/10/2013 đến 20/12/2019, chương trình chuyển sang phát sóng vào lúc 20h00 tối thứ 6 hàng tuần. Từ ngày 03/01/2020 đến 08/01/2021, chương trình Chúng tôi là chiến sĩ được thay đổi theo một format mới với tên gọi đơn giản hơn, Chiến sĩ 2020, được phát sóng vào lúc 20h00 thứ sáu hàng tuần. Bắt đầu từ ngày 07/02/2020 đến 08/01/2021, chương trình chuyển sang khung giờ 20h30. Nội dung của chương trình mới này vẫn là về những người lính, nhưng thời lượng được tăng lên để giúp khán giả có thể hiểu được nhiều hơn về đời sống sinh hoạt của người lính. Từ ngày 22/05/2020 - 10/07/2020, 25/09/2020 - 01/01/2021, Chiến sĩ 2020 lên sóng phiên bản có tên là Chiến sĩ đồng đội. Từ ngày 17/07/2020 đến 18/09/2020, Chiến sĩ 2020 lên sóng phiên bản Chiến sĩ thép. Từ ngày 15/01/2021 đến 23/04/2022, chương trình Chiến sĩ 2020 được thay đổi theo một format mới với tên gọi đơn giản hơn, Chúng tôi - Chiến sĩ, được phát sóng vào lúc 20:30 thứ sáu hằng tuần trên kênh VTV3 (Bắt đầu từ số phát sóng ngày 03/04/2021, chương trình chuyển sang khung giờ mới là 10:00 thứ 7 hằng tuần để dành thời gian phát sóng chương trình Nhập gia tùy tục, Vua tiếng Việt, Săn nhà triệu đô). Nội dung của chương trình này vẫn là về những người lính, nhưng thời lượng được tăng lên để giúp khán giả có thể hiểu được nhiều hơn về đời sống sinh hoạt của người lính. Từ ngày 30/04/2022 đến nay, chương trình Chúng tôi - Chiến sĩ được thay đổi theo một format mới với tên gọi mới là Quân khu số 1.

Sau này trở về nhất định con sẽ sống với mẹ đến trọn đời-------Đó là những dòng thư gửi mẹ của liệt sĩ Phạm Ngọc Hùng.An...
20/08/2026

Sau này trở về nhất định con sẽ sống với mẹ đến trọn đời
-------
Đó là những dòng thư gửi mẹ của liệt sĩ Phạm Ngọc Hùng.

Anh Hùng Liệt Sĩ Phạm Ngọc Hùng (1951 - 1971)
Liệt sĩ Phạm Ngọc Hùng, người đã viết hơn 60 bức thư trong 2 năm 2 tháng quân ngũ, cũng là 2 năm cuối đời của anh.

Anh đã từng viết một bức thư bỏ trong lọ penexilin rồi thả theo dòng suối khi ở chiến trường Tây Nguyên, với hy vọng mơ hồ là sẽ có người vớt được bức thư và chuyển nó về cho gia đình mình. Vậy mà bức thư ấy đã có người vớt được, và đã chuyển tới tận tay bố mẹ Hùng ở Hà Nội.

Nhưng, đau xót thay, lúc bố mẹ anh nhận được bức thư trong cái lọ đựng thuốc ấy thì Hùng đã vĩnh viễn nằm lại ở mảnh đất Kon Tum trong một trận đánh vào năm 1971. Năm đó anh 20 tuổi.

Cảm động trước câu chuyện, tác giả Phan Trung Can đã sáng tác bài thơ về câu chuyện.

60 LÁ THƯ KHÔNG VỀ ĐẾN MẸ
🍁🍁🍁🍁🍁🍁🍁🍁🍁
Giữa chiến trường nơi rừng núi xa xôi
Lặng tiếng súng con viết thư cho mẹ
Bỏ trong lọ Penesiline con gửi về mẹ nhé
Thả suối khe, mong mẹ nhận thư này.

Hai năm ròng 60 bức thư tay
Con thầm ước mong có ngày mẹ nhận
Lúc hành quân cũng như khi ra trận
Không thấy hồi âm, chẳng giận mẹ một lần.

Chiến tranh kết thúc rồi con sẽ ra quân
Con chỉ muốn được quây quần bên mẹ
Giữa núi rừng Kontum chiều buồn lặng lẽ
Thư viết nhiều...có đến mẹ được đâu?

Cuộc chiến gian nan chúng con phải đương đầu
Vì Tổ quốc vượt đèo sâu chẳng quản
Mẹ đừng lo bên con còn bè bạn
Nếu thư không về đừng chán nản...mẹ ơi!

Và một ngày kia hạnh phúc tuyệt vời
Chiếc lọ Penesiline họ đưa về cho mẹ
Mẹ chẳng nói chỉ âm thầm lặng lẽ
Thư đã về...con của mẹ còn đâu!

Nén nhang thơm leo lét dưới đèn dầu
Mẹ run rẩy cầm thư không dám đọc
Hai năm trời mẹ đã không dám khóc
Tổ quốc mình sẽ bao bọc con yêu...

Thơ: Phan Trung Can
cứng Chúng Tôi Là Chiến Sỹ

Có những bức ảnh lịch sử không cần tiếng s.ú.n.g nhưng chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta nghẹn lại. Chỉ một ánh mắt thôi...
20/08/2026

Có những bức ảnh lịch sử không cần tiếng s.ú.n.g nhưng chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta nghẹn lại. Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ có thể khiến người ta ám ảnh suốt nhiều năm.
Năm 1965, giữa một trận càn khốc liệt ở vùng đất thép Củ Chi, một bức ảnh đã ghi lại khoảnh khắc cậu bé giao liên Út Vệ bị lính địch bắt giữ. Giữa hai gã người lính cao lớn, s.ú.n.g đ.ạ.n đầy người, cậu bé nhỏ bị một tên túm chặt cổ áo, cả nguời cậu lấm lem bùn đất, gương mặt còn nguyên nét non nớt của tuổi thiếu niên.
Không ai nghe thấy cậu bé nói gì trong khoảnh khắc ấy. Nhưng ánh mắt của cậu bé lại là điều khiến người ta đau lòng nhất.

Đó không phải ánh mắt lạnh lùng như nhiều người vẫn nghĩ. Mà là ánh mắt của một đứa trẻ đang cố kìm nỗi sợ hãi giữa chi.ến tra.nh. Một cậu bé bị kẹp giữa những người lính to lớn, trước họng s.ú.n.g và sự đe dọa cận kề… Làm sao không sợ cho được. Nhưng giữa nỗi sợ ấy, ánh mắt Út Vệ vẫn hiện lên sự cứng cỏi đến lạ.
Không khóc.
Không van xin.
Không cúi đầu.
Có lẽ chiến tranh đã khiến những đứa trẻ năm ấy phải trưởng thành quá sớm.
Ở cái tuổi đáng lẽ được đến trường, được sống trong vòng tay gia đình…
Út Vệ lại phải chui địa đạo, làm giao liên, len lỏi qua những vùng đầy bom đạn để chuyển thư từ và dẫn đường cho cán bộ cách mạng. Mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến cuối cùng. Mỗi lần bị phát hiện đều đồng nghĩa với t.r.a t.ấ.n hoặc cái c.h.ế.t.

Điều khiến người ta đau nhất không phải chỉ là chiến tranh đã cướp đi tuổi thơ của các em. Mà là ở cái tuổi đáng lẽ phải được đi học, được vui chơi, được sống trong vòng tay gia đình, Út Vệ và biết bao thiếu niên Việt Nam lại phải lớn lên giữa tiếng bom và sự hi sinh.
Có những đêm chui xuống lòng địa đạo để tránh càn quét. Có những ngày nhịn đói, nấp dưới hầm tối hàng giờ liền. Có những lần chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ không còn cơ hội quay về.

Nhưng chính trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, tinh thần của người Việt Nam lại hiện lên mạnh mẽ đến kỳ lạ.
Út Vệ không phải vị tướng nổi tiếng. Không phải anh hùng với những huân chương lấp lánh. Em chỉ là một cậu bé của thời chiến. Nhưng ánh mắt của em đã kể lại cả một giai đoạn lịch sử đầy gian khổ, nước mắt và lòng kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Đến hôm nay, sau hàng chục năm hòa bình, bức ảnh ấy vẫn khiến nhiều người lặng đi mỗi khi nhìn lại.
Bởi có những ánh mắt không cần nói gì…
Nhưng đủ để nhắc cả một dân tộc nhớ rằng:
Độc lập hôm nay đã được đánh đổi bằng tuổi trẻ, m.á.u và cả tuổi thơ của biết bao con người năm ấy.

MẬU THÂN 1968 :Khi quân giải phóng tấn công đơt 2 vào Sài Gòn thì sẩy ra một biến cố không lường :Tên trung tá: TRẦN VĂN...
19/08/2026

MẬU THÂN 1968 :
Khi quân giải phóng tấn công đơt 2 vào Sài Gòn thì sẩy ra một biến cố không lường :
Tên trung tá: TRẦN VĂN ĐẮC ( 8 Hà) chính ủy sư 5 ( công trường 5) đem toàn bộ sơ đồ tác chiến bến bãi kho tàng đầu hàng địch, mặt trận sài Gòn bị vây tứ phía không còn chờ giờ G nổ súng mà từng mũi đột nhập cả đặc vụ nội thành tự đánh tự rút không còn thế hợp đồng như từng quán triệt đa phần đồng đội hy sinh bị thương không mang nhau ra được vì mất nguồn tiếp tế chi viện.
Tôi bị thương được gia đình má ở khu vực cầu Nhị Thiên Đường quân 8 bây giờ che chở cứu chữa, 3 ngày ở nhà em trong ảnh, là con gái má trực tiếp đưa tôi bằng xe lam 3 bánh về nơi trực đón ở căn cứ Long An.
Sài Gòn đang tìm hài cốt các anh ở công viên LÊ THỊ DIÊNG có bạn tôi trong đó các anh hãy nhận từ tôi một nén hương lòng.
Nhớ má và em suốt
57 năm qua chắc má không còn nhưng con vẫn nhớ lời má thì thầm "quốc gia lùng xục gắt quá con không ở lâu nhà má được Út sẽ đưa con đi." Chia tay em ven bờ kênh vàm cỏ tôi được đưa về trạm xá điều trị khi vết thương ổn tôi lục quần áo trong bồng ( túi vải có quai đeo ) thấy tấm ảnh, mấy lời ghi "ảnh em đi mua thuốc cho anh, Mong anh 2 mau khỏe khi nào vô lại Sài Gòn tìm em"... Sau 30/4/75 khi còn quân quản tôi đã tìm má và em rồi sau này bằng mọi cách mà chẳng có hồi âm ..!
( ảnh tôi và em thời đó)
cứng

08/08/2026

“LÁ THƯ TỪ THÀNH CỔ” – LỜI TIỄN BIỆT GỬI LẠI CHO HÒA BÌNH

📍 Quảng Trị, ngày 11-9-1972

> “Em yêu thương.
Mọi lá thư đến với em đều là nguồn động viên khi xa anh.
Nhưng lá thư này, nếu đến tay em, sẽ là nỗi buồn lớn nhất…”

Đó là những dòng đầu tiên trong bức thư cuối cùng của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, người lính trẻ tuổi 24, viết gửi về cho vợ từ Thành cổ Quảng Trị trước ngày anh hy sinh. Bức thư không dài, không bi lụy – nhưng từng câu, từng chữ như một lưỡi dao cứa vào tim người đọc.

Anh dặn dò vợ cố gắng sống tiếp, hãy đi bước nữa nếu có thể, chỉ mong vợ đừng buồn, hãy yêu đời. Anh kể lại nơi mình ngã xuống – bờ sông Thạch Hãn, nơi hàng nghìn chiến sĩ đã nằm lại, tuổi thanh xuân hòa vào màu nước đỏ. Anh dặn nếu một ngày hòa bình, vợ hãy vào mang anh về – và không quên gửi lời chào quê hương, trong buổi “truy điệu lịch sử”.

---

Chỉ 6 ngày làm vợ, nhưng là cả đời làm vợ liệt sĩ

Bà Đặng Thị Xơ – người vợ trẻ năm ấy, đã sống trọn một đời thủy chung như chính lời dặn dò trong thư. Không bước thêm bước nữa, không trách móc số phận, chỉ lặng lẽ chờ đợi, gìn giữ ký ức về người chồng mãi mãi tuổi 24.

Mãi đến 30 năm sau ngày anh hy sinh, bà mới có điều kiện vào Quảng Trị, lần theo lời chỉ dẫn trong thư để mang anh trở về. Không mộ chí, không bản đồ – chỉ có một mảnh tôn khắc tên giữa một bãi đất – là nơi yên nghỉ của anh.

---

Một lá thư – cả một thời bi tráng

Bức thư không chỉ là lời vĩnh biệt của một người chồng, mà là di chúc tinh thần của một người lính, một thế hệ đã đi qua chiến tranh với tất cả sự quả cảm, hi sinh và bao dung.

> “Nếu có thể, hãy đi bước nữa…” – Đó là một tình yêu vĩ đại đến mức dám buông tay để người ở lại được sống tiếp.
“Cho anh gửi lời chào quê hương…” – Đó là một tấm lòng luôn hướng về đất mẹ, ngay cả khi biết mình không còn cơ hội trở lại.

---

Chúng con đến để tri ân

Hôm nay, con đã đến thắp nén nhang thơm bên bà Đặng Thị Xơ tại thôn Văn Hanh (xã Lê Lợi, Kiến Xương, Thái Bình), để nói lời cảm ơn.

Cảm ơn bà vì đã giữ trọn lời thề.
Cảm ơn chú – liệt sĩ Lê Văn Huỳnh – vì đã chiến đấu cho những mùa thu thanh bình mà chúng con đang sống hôm nay.

> Một lá thư – Một đời chờ đợi – Một tượng đài bất tử.
Xin nghiêng mình trước tình yêu, lòng trung thủy và sự hy sinh cao cả ấy.

---

📸 Ảnh: Tui





cứng Chúng Tôi Là Chiến Sỹ

Hình ảnh cậu bé liên lạc nhỏ nhắn, hồn nhiên nhưng gan dạ đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và tinh thần dũn...
06/08/2026

Hình ảnh cậu bé liên lạc nhỏ nhắn, hồn nhiên nhưng gan dạ đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm.
Tuổi thơ của biết bao người lớn lên cùng những câu thơ:
“Chú bé loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt…”
Ít ai biết rằng, hình tượng Lượm được nhà thơ Tố Hữu xây dựng từ một thiếu niên làm liên lạc trong thời kỳ kháng chiến. Khi đang thực hiện nhiệm vụ chuyển thư, cậu đã ngã xuống giữa cánh đồng bởi bom đạn của kẻ thù. Em ra đi khi tuổi đời còn rất nhỏ, để lại phía sau một câu chuyện khiến bao người xúc động.
Đến nay 2026, Lượm được xác nhận 1 lần nữa, không phải là 1 hình tượng văn thơ mà ĐÃ TÌM ĐƯỢC LƯỢM - LƯỢM CÓ THẬT, LƯỢM HY SINH KHI CHỈ MỚI 14 TUỔI…
Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình, đọc lại Lượm, ta không chỉ nhớ một bài thơ từng học thuộc lòng, mà còn nhớ đến những thiếu niên đã gửi trọn tuổi xuân cho độc lập của Tổ quốc.
Xin nghiêng mình tưởng nhớ những người anh hùng đã hy sinh khi tuổi đời còn xanh. Có những con người tuy sống rất ngắn, nhưng tên tuổi sẽ còn mãi với non sông. 🇻🇳❤️

📢 MONG CỘNG ĐỒNG CHUNG TAY KẾT NỐI THÔNG TIN THÂN NHÂN MỘT CHIẾN SĨ📍 Vị trí ngôi mộ hiện nay:Khu vực Cồn Su, làng Hầu Th...
06/08/2026

📢 MONG CỘNG ĐỒNG CHUNG TAY KẾT NỐI THÔNG TIN THÂN NHÂN MỘT CHIẾN SĨ

📍 Vị trí ngôi mộ hiện nay:
Khu vực Cồn Su, làng Hầu Thượng, thôn Cẩm Bào (thôn 5 cũ), xã Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh.

(Địa chỉ hành chính cũ: Làng Hầu Thượng, thôn Huy Thành, xã Cẩm Huy, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh.)

Theo thông tin được chia sẻ, đây là phần mộ của một chiến sĩ, không phải liệt sĩ. Trên tấm bia cũ chỉ còn đọc được một phần nội dung:

"Đồng chí mất ngày... năm 1975, xã... huyện Sơn Tịnh, tỉnh..." (do bia đã mờ nên không thể đọc rõ đầy đủ).

Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh tập kết ra Bắc và không may qua đời tại nơi này. Đã hơn 50 năm, ngôi mộ vẫn lặng lẽ giữa khu vực Cồn Su, hoang vắng và ẩm thấp. Tấm bia theo thời gian đã mờ dần, không còn đọc được tên tuổi đầy đủ.

Người chia sẻ cho biết nhiều lần đến thắp hương đều cảm thấy trăn trở, mong ngôi mộ sớm được xác minh danh tính để người chiến sĩ được trở về với quê hương, gia đình và tổ tiên.

Có thông tin cho rằng quê quán của anh có thể thuộc huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi, và gia đình có thể mang họ Đỗ. Tuy nhiên, đây chưa phải thông tin được xác minh, rất mong cộng đồng hỗ trợ đối chiếu.

🙏 Nếu ai có thông tin về người chiến sĩ này hoặc biết thân nhân, xin vui lòng liên hệ với người đăng bài gốc hoặc cơ quan chức năng địa phương để phối hợp xác minh.

Xin mọi người chia sẻ để thông tin được lan tỏa, hy vọng người chiến sĩ sớm được đoàn tụ với gia đình sau hơn nửa thế kỷ.

Nguồn: Chia sẻ lại từ một bác nhờ đăng giúp. cứng

🇻🇳 CUỐI CÙNG, CHÚNG TA ĐÃ TÌM THẤY "LƯỢM"?Suốt gần 80 năm qua, hàng triệu người Việt Nam đã thuộc lòng bài thơ "Lượm" củ...
28/07/2026

🇻🇳 CUỐI CÙNG, CHÚNG TA ĐÃ TÌM THẤY "LƯỢM"?

Suốt gần 80 năm qua, hàng triệu người Việt Nam đã thuộc lòng bài thơ "Lượm" của nhà thơ Tố Hữu. Nhưng phía sau hình ảnh cậu bé liên lạc hồn nhiên, dũng cảm ấy luôn tồn tại một câu hỏi:

Lượm có phải là một con người có thật?

Những tư liệu lịch sử mới được công bố đã góp thêm những căn cứ quan trọng trong hành trình đi tìm câu trả lời. Theo các tài liệu này, nguyên mẫu được cho là liệt sĩ Nguyễn Văn Lượm (1932–1947), sinh tại Quy Nhơn, Bình Định, sau đó cùng gia đình sinh sống ở Thừa Thiên - Huế. Cậu tham gia cách mạng từ nhỏ, làm nhiệm vụ liên lạc và anh dũng hy sinh ngày 15/4/1947, khi mới 14 tuổi.

Đáng chú ý, ảnh chân dung, giấy căn cước thời Pháp thuộc, giấy báo tử cùng nhiều tài liệu lưu trữ đã được công bố, góp phần làm sáng tỏ thân thế của người được cho là đã truyền cảm hứng cho bài thơ bất hủ.

Dù việc xác định nguyên mẫu vẫn cần tiếp tục được các nhà nghiên cứu đối chiếu, những tư liệu hiện có đã mở ra một góc nhìn rõ nét hơn về cậu bé đã sống mãi trong ký ức nhiều thế hệ.

Có những con người chỉ sống 14 năm, nhưng tên tuổi và tinh thần của họ vẫn còn mãi cùng lịch sử dân tộc.

🇻🇳 Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Văn Lượm và các thiếu niên anh hùng đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chúng Tôi Là Chiến Sỹ

KỶ NIỆM 79 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH - LIỆT SĨ (27/7/1947 - 27/7/2026): KHẮC GHI CÔNG LAO, TIẾP NỐI ĐẠO LÝ "UỐNG NƯỚC NHỚ NGU...
27/07/2026

KỶ NIỆM 79 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH - LIỆT SĨ (27/7/1947 - 27/7/2026): KHẮC GHI CÔNG LAO, TIẾP NỐI ĐẠO LÝ "UỐNG NƯỚC NHỚ NGUỒN"

Cách đây 79 năm, trong những ngày đầu của chính quyền cách mạng còn non trẻ, trước những mất mát, hy sinh to lớn của cán bộ, chiến sĩ và Nhân dân trong cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, Đảng và Nhà nước ta đã đặc biệt quan tâm đến công tác chăm lo thương binh, gia đình liệt sĩ. Tháng 6/1947, thực hiện chỉ thị của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Hội nghị đại biểu các cơ quan Trung ương, các địa phương và các đơn vị quân đội đã họp tại xã Phú Minh, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên và thống nhất lấy ngày 27/7 hằng năm là “Ngày Thương binh toàn quốc”. Đến năm 1955, ngày này được đổi tên thành “Ngày Thương binh - Liệt sĩ” nhằm ghi nhận, tri ân những cống hiến, hy sinh to lớn của các Anh hùng liệt sĩ, thương binh, bệnh binh và người có công với cách mạng.

Ngay từ những ngày đầu, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn dành sự quan tâm đặc biệt đối với thương binh, liệt sĩ và người có công với cách mạng. Người khẳng định: “Thương binh là những người đã hy sinh gia đình, hy sinh xương máu để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đồng bào. Vì vậy, Tổ quốc và đồng bào phải biết ơn, phải giúp đỡ những người con anh dũng ấy”. Lời dạy của Người đã trở thành tư tưởng xuyên suốt, là nền tảng để Đảng, Nhà nước và Nhân dân ta thực hiện tốt công tác chăm sóc người có công, góp phần giữ gìn và phát huy truyền thống đạo lý tốt đẹp của dân tộc.

Lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam là bản anh hùng ca bất diệt về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất. Trong các cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm, hàng triệu người con ưu tú của dân tộc đã lên đường chiến đấu, sẵn sàng hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, có những người mang trên mình thương tích suốt đời, có những người trở về trong cuộc sống đời thường với những ký ức không thể nào quên về một thời “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Những hy sinh to lớn ấy đã góp phần làm nên thắng lợi của cách mạng Việt Nam, giữ vững nền độc lập, thống nhất đất nước và tạo tiền đề quan trọng để đất nước phát triển như ngày hôm nay. Vì vậy, tri ân các Anh hùng liệt sĩ, thương binh, bệnh binh và người có công với cách mạng không chỉ là trách nhiệm, nghĩa vụ mà còn là tình cảm thiêng liêng, là biểu hiện sinh động của lòng yêu nước và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với lịch sử dân tộc.

Trong suốt những năm qua, Đảng và Nhà nước ta luôn xác định công tác chăm sóc người có công với cách mạng là nhiệm vụ chính trị quan trọng, thường xuyên. Hệ thống chính sách ưu đãi đối với người có công ngày càng được hoàn thiện; các chế độ trợ cấp, chăm sóc sức khỏe, hỗ trợ nhà ở, giáo dục, đào tạo nghề, tạo việc làm được triển khai đồng bộ, góp phần nâng cao đời sống vật chất và tinh thần cho các thương binh, bệnh binh, thân nhân liệt sĩ và người có công.

Cùng với chính sách của Đảng, Nhà nước, phong trào “Đền ơn đáp nghĩa” đã phát triển sâu rộng trong các tầng lớp Nhân dân với nhiều hoạt động thiết thực như xây dựng nhà tình nghĩa, phụng dưỡng Mẹ Việt Nam Anh hùng, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ, thăm hỏi, tặng quà gia đình chính sách, tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ. Những việc làm ý nghĩa đó đã góp phần lan tỏa tinh thần nhân ái, giáo dục truyền thống cách mạng, bồi đắp lòng tự hào dân tộc cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

79 năm đã trôi qua, nhưng sự hy sinh của các Anh hùng liệt sĩ, thương binh, bệnh binh và người có công với cách mạng luôn được Đảng, Nhà nước và Nhân dân đời đời ghi nhớ. Phát huy đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa”, mỗi người dân Việt Nam sẽ tiếp tục nỗ lực học tập, lao động, công tác, đoàn kết, sáng tạo, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh.

☎️ Tổng đài 18008022 (miễn phí cước) và 0965001222 hoạt động 24/7 sẵn sàng tiếp nhận thông tin Chiến dịch 500 ngày đêm từ thân nhân gia đình các liệt sĩ, các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước.

🙏 MONG CỘNG ĐỒNG GIÚP TÌM DANH TÍNH LIỆT SĨ VÔ DANH 🙏 ( Chưa biết Tên Anh )Khi cất bốc mộ một liệt sĩ không có tên tuổi,...
27/07/2026

🙏 MONG CỘNG ĐỒNG GIÚP TÌM DANH TÍNH LIỆT SĨ VÔ DANH 🙏 ( Chưa biết Tên Anh )

Khi cất bốc mộ một liệt sĩ không có tên tuổi, quê quán, trong di vật chỉ còn một tấm ảnh người yêu là một cô gái làm nghề thợ dệt và một bài thơ cô gửi cho anh. Đến nay vẫn chưa xác định được cô gái trong ảnh là ai, nên danh tính người liệt sĩ vẫn chưa được làm rõ.

Mong mọi người chia sẻ thông tin này. Biết đâu qua cộng đồng, có người nhận ra cô gái trong ảnh hoặc biết câu chuyện phía sau bài thơ, giúp đưa người liệt sĩ trở về đúng tên tuổi, quê hương. 🇻🇳🙏 Chúng Tôi Là Chiến Sỹ

BẠN ƠI !Tao về chiến địa năm xưa Tìm mày nhưng mãi vẫn chưa thấy mày Chỉ nghe sống lại những ngày Mưa bom bão đạn xéo gi...
26/07/2026

BẠN ƠI !
Tao về chiến địa năm xưa
Tìm mày nhưng mãi vẫn chưa thấy mày
Chỉ nghe sống lại những ngày
Mưa bom bão đạn xéo giày quê hương
Mày- tao giã biệt người thương
Xếp nghiên bút lại, lên đường tòng quân
Đêm rừng giá lạnh chung chăn
Chia nhau khói thuốc, trở trăn chuyện đời:
Mong khi chiến cuộc hết rồi
Cùng xin cha mẹ cưới người mình yêu
Chẳng mong bạc lắm, tiền nhiều
Chỉ mong hầu hạ sớm chiều thân sinh!
Ấy nhưng bom đạn vô tình:
Tao quăng một nửa thân mình nơi đây
Còn mày chết chẳng thấy thây 😢
Dở dang ước nguyện về xây cuộc đời!
Chiến tranh kết thúc lâu rồi
Tao nay cũng đã da mồi, tóc râm
Mẹ mày vẫn mấy chục năm
Thâu đêm không ngủ chỉ nằm ngóng tin
Dẫu rằng biết đã hy sinh
Chỉ mong đón cốt con mình về chăm 😢.
Hôm nay tao trở lại thăm
Bạn ơi hãy chỉ chỗ nằm cho tao
Mẹ mày chỉ mỗi ước ao
Được ôm mày trước lúc vào cõi mê!
Chỉ đi! Tao dẫn mày về
Về mà gặp Mẹ với quê hương mình!

St Trung Dũng
Kỷ niệm ngày Thương binh liệt sỹ 27-7 , ngày mà nhân dân cả nước tri ân các anh hùng Liệt sĩ đã ngã xuống cho hòa bình, độc lập của đất nước. Để tưởng nhớ đến những người đã hi sinh cho sự ấm no và hạnh phúc của chúng ta ngày hôm nay,
Chúng Tôi Là Chiến Sỹ

Address

Thành Phố Hồ Chí Minh
Thu Dau Mot

Opening Hours

Monday 06:30 - 21:30
Tuesday 06:00 - 21:30
Wednesday 06:00 - 21:30
Thursday 06:00 - 21:30
Friday 06:00 - 21:30
Saturday 06:00 - 21:30
Sunday 06:00 - 21:30

Telephone

+84963739467

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chúng Tôi Là Chiến Sỹ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Chúng Tôi Là Chiến Sỹ:

Shortcuts

Share