26/07/2026
KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
Có những năm tháng trôi qua, lịch sử đã sang trang nhưng vết khắc của thời gian chưa bao giờ phai mờ. Trong ký ức của những người đã đi qua mưa bom bão đạn, tuổi trẻ của họ không được đo bằng số năm, mà đo bằng những tọa độ chiến trường gian khổ. Hôm nay, họ là những người cha, người ông thân yêu của cán bộ Chi nhánh Bảo hiểm tiền gửi Việt Nam khu vực Tây Bắc Bộ. Nhưng trước hết, họ chính là những người anh hùng đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Khi tiếng gọi của tiền tuyến vang lên, những người thanh niên ngày ấy đã gạt đi những ước mơ riêng, xếp lại bút nghiên để khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ. Mỗi người một quê hương, một đơn vị và một nhiệm vụ khác nhau, nhưng ở họ đều rực cháy một tấm lòng kiên trung với Cách mạng và nhân dân. Bác Nguyễn Duy Hưng bước vào quân ngũ khi mới mười lăm tuổi. Với bốn quả đạn chùy trên tay, người chiến sĩ trẻ ấy đã trực tiếp xông pha qua những trận đánh cam go tại Bốt Phủ Điếm và Phủ Kích. Máu đã đổ trên đất Tân Cầu năm 1954, nhưng vết thương trên thịt da không làm sờn lay ý chí. Khi chuyển ngành về tiếp quản Hải Phòng năm 1955, chỉ mới ba ngày sau khi vinh dự được kết nạp vào Đảng, bác Hưng đã dũng cảm vác ống nước xông vào dập tắt vụ nổ kho đạn Căng Đoạn Xá. Trong hiểm nguy giăng lối, lời dặn của chỉ huy “Tài sản và xương máu của dân thì các đồng chí phải giữ” đã trở thành mệnh lệnh từ trái tim, gắn liền với suốt cuộc đời cống hiến của bác.
Cùng chung khí thế sục sôi ấy, năm 1968, bác Hoàng Văn Tục đã tạm gạt lại công việc bình yên nơi ngành Ngân hàng để gia nhập đoàn cán bộ “đi B”. Vượt qua ba tháng ròng rã đi bộ xuyên qua dãy Trường Sơn khốc liệt, bác tiến vào chiến trường Bến Tre đúng thời điểm đợt Tổng tiến công Mậu Thân diễn ra ác liệt. Ở vùng đất Châu Thành cài răng lược, nơi ranh giới giữa ta và địch vô cùng mong manh, người cán bộ ngân hàng ngày ấy đã không ngần ngại cầm súng, vừa chiến đấu vừa đảm nhận công tác thu đảm phụng quân để giữ vững nguồn lực tài chính cho vùng giải phóng.
Sự hy sinh thầm lặng còn ghi dấu nơi người sinh viên Đại học Sư phạm Thái Nguyên - bác Nguyễn Đức Vượng. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc trong phong trào xếp bút nghiên năm 1971, bác đã gác lại đường học vấn để cùng tiểu đoàn sinh viên tiến thẳng vào chiến trường Tây Nguyên. Giữa đại ngàn khói lửa, người trí thức trẻ đã trở thành phóng viên chiến trường. Tay cầm súng, tay cầm bút, bác đã chân thực ghi lại những khoảnh khắc hào hùng và sự hy sinh oanh liệt của đồng đội, góp phần lưu giữ những trang sử vàng vô giá cho thế hệ mai sau.
Những câu chuyện của Bác Hưng, Bác Tục và Bác Vượng là minh chứng sống động cho tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Thương tật trên thân thể cùng những ký ức thời chiến ác liệt của các bác không chỉ là minh chứng cho sự hy sinh vĩ đại của các anh hùng liệt sĩ, thương bệnh binh, mà còn là niềm tự hào to lớn của gia đình và cơ quan.
Ký ức thời hoa lửa ấy sẽ luôn là ngọn đuốc soi đường. Tập thể Chi nhánh Bảo hiểm tiền gửi Việt Nam khu vực Tây Bắc Bộ xin cúi đầu tri ân những hy sinh thầm lặng nhưng cao cả. Những cống hiến của các bác chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, khơi dậy lòng tự hào và tiếp thêm động lực để thế hệ cán bộ hôm nay không ngừng nỗ lực, tiếp bước cha anh, sống và cống hiến vì một tương lai tươi sáng.