02/09/2026
NGƯỜI GIEO MẦM CHO MÙA THU ĐỘC LẬP

Mùa thu năm 1945, từ những con đường làng, mái đình, rừng núi đến quảng trường Ba Đình lịch sử, cả dân tộc Việt Nam đồng lòng đứng dậy làm chủ vận mệnh của mình. Phía sau thắng lợi vĩ đại ấy là một hành trình dài của tìm đường cứu nước, gây dựng lực lượng, tổ chức phong trào và chuẩn bị thời cơ mà Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh là người đặt những viên gạch đầu tiên và có vai trò đặc biệt quan trọng.
Từ những năm đầu thế kỷ XX, khi đất nước chìm trong đêm dài nô lệ, Nguyễn Ái Quốc đã ra đi tìm con đường giải phóng dân tộc. Người không chỉ tìm một con đường cho riêng mình, mà tìm con đường để cả một dân tộc có thể thoát khỏi thân phận thuộc địa. Từ hành trình ấy, Người tiếp cận chủ nghĩa Mác - Lênin, nhận ra chân lý của thời đại: muốn giải phóng dân tộc phải có một lực lượng cách mạng đủ sức tổ chức và lãnh đạo nhân dân đấu tranh.
Năm 1930, Nguyễn Ái Quốc chủ trì việc thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, thống nhất các tổ chức cộng sản, tạo nên một trung tâm lãnh đạo thống nhất cho cách mạng Việt Nam. Đây là bước ngoặt có ý nghĩa quyết định: phong trào yêu nước từ khát vọng tự phát từng bước trở thành cuộc đấu tranh có đường lối, có tổ chức và mục tiêu rõ ràng.
Đầu năm 1941, Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc, trực tiếp lãnh đạo cách mạng. Tại Pác Bó, giữa núi rừng Cao Bằng, Người cùng Trung ương Đảng từng bước xây dựng căn cứ địa, đào tạo cán bộ, phát triển lực lượng và đặc biệt chú trọng xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân. Mặt trận Việt Minh ra đời, trở thành hình thức tổ chức rộng rãi tập hợp mọi tầng lớp nhân dân vào sự nghiệp cứu nước.
Điều đặc biệt ở Nguyễn Ái Quốc là khả năng nhìn thấy thời cơ trong những biến động tưởng như khắc nghiệt nhất. Người chỉ rõ phải chuẩn bị lực lượng, phải biết chớp lấy thời cơ khi tình thế cách mạng xuất hiện. Vì thế, khi phát xít Nhật đầu hàng Đồng minh tháng 8/1945, bộ máy thống trị của kẻ thù rơi vào khủng hoảng, thời cơ lịch sử xuất hiện, lực lượng cách mạng đã sẵn sàng.
Từ lời hiệu triệu của Đảng và lãnh tụ Hồ Chí Minh, Cách mạng Tháng Tám bùng lên như một cơn sóng lớn. Chỉ trong thời gian ngắn, chính quyền lần lượt về tay nhân dân ở Hà Nội, Huế, Sài Gòn và nhiều địa phương. Một dân tộc từng bị áp bức, bóc lột suốt gần một thế kỷ đã tự mình đứng dậy, giành lấy chính quyền, giành lấy quyền quyết định tương lai của mình.
Và rồi, sáng 2/9/1945, giữa Quảng trường Ba Đình, Hồ Chí Minh bước lên lễ đài. Trước hàng chục vạn đồng bào, Người đọc Tuyên ngôn Độc lập. Những lời tuyên bố giản dị mà lay động ấy vang lên giữa trời thu Hà Nội, khép lại một thời kỳ nô lệ và mở ra một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên độc lập dân tộc gắn với quyền làm chủ của nhân dân.
Nếu Cách mạng Tháng Tám là bước chân vĩ đại của cả dân tộc, thì Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh là người đã góp phần tìm đường, mở đường, tổ chức lực lượng và dẫn dắt dân tộc đi đến thắng lợi. Công lao ấy không chỉ nằm ở một quyết định hay một thời khắc, mà nằm trong cả một quá trình bền bỉ chuẩn bị đường lối, lực lượng, tổ chức, căn cứ và thời cơ cho cách mạng.
81 năm nhìn lại, mùa thu năm 1945 vẫn ngân vang như một lời nhắc nhở: độc lập không tự nhiên mà có; tự do không phải món quà được ban phát. Đó là thành quả của biết bao thế hệ đã hy sinh, của một dân tộc biết đoàn kết và của một con đường cách mạng được chuẩn bị bằng tầm nhìn, bản lĩnh và niềm tin.
Từ Pác Bó đến Ba Đình, từ bóng núi Cao Bằng đến quảng trường Hà Nội, hành trình ấy đã viết nên một trong những trang rực rỡ nhất của lịch sử Việt Nam – trang sử về một dân tộc đã đứng dậy và tự viết lấy tương lai của mình.